anh chỉ muốn có con với em

HHT - Hoàng Anh Vũ vừa tung bộ ảnh bên hoa đầy cuốn hút và bật mí rằng anh có dự định theo đuổi con đường ca hát chuyên nghiệp một lần nữa. Đúng ngày 20/10, nam diễn viên phim Hương Vị Tình Thân khiến các chị em thích thú khi tung bộ ảnh bên hoa vừa lãng mạn vừa cuốn hút. Về tuổi tác, anh không có định kiến nào cả nhưng có một điểm là anh biết nhiều chị em phụ nữ ngày nay chỉ muốn lập gia đình và không muốn sinh con. Anh tôn trọng quan điểm đó nhưng anh muốn có con nên hy vọng em cũng vậy và còn trong tuổi có thể sinh được ít nhất hai con. Anh họ em ở trọ một mình. Ba mẹ em thì thoải mái những việc ăn uống này nọ. Nhưng em biết có một số chuyện ba mẹ cũng khó chịu, nhưng do cũng ngại em, nên ba mẹ chỉ nhắc nhở khéo em chồng em. Nhiều lần em cũng muốn nói chuyện với anh họ em. Nhưng em sợ ảnh lại hiểu Anh chỉ muốn có con với em! Rating: NC- 17. Fic gồm 2 phần. Phần 1: Đã hoàn. Phần 2: Đã hoàn. ------ Summary. Trên trái đất những hơn 7 tỉ người nhưng mà anh chỉ muốn có con với một mình em thôi. Trích lời của Kim Taehyung. Edit: BunnyBeta: SaniHạ Thụ sửng sốt trong giây lát.Khoảnh khắc tiếp theo, nhịp tim của cô tăng lên không kiểm soát. Nhìn người trước mặt không chớp mắt, nhẹ giọng thăm dò, “A Hành?” Ánh đèn u ám, anh quay lưng lại với ánh sáng, cả thân hình hòa với ánh đèn, chỉ nhìn thấy đôi mắt đen láy ảm đạm.Anh trả Anh ấy còn đến nhà ăn cơm, lấy lòng bố mẹ tôi. Tính ra thì anh với bố tôi hơn nhau độ 3, 4 tuổi gì đó. Bố thì cứ xưng anh, còn người kia lại bố bố con con nghe hài ghê. Có lần anh bảo: “Bố mẹ cho con theo đuổi em Hân nhé!”. Bố tôi nói luôn: “Chú cứ thích đùa”. Vay Nhanh Fast Money. Anh muốn cùng em một lần, ngắm sao trong màn đêmAnh muốn nhìn em thật lâu, sau đôi mắt là một nụ cườiAnh thấy em thật dịu dàng, người tỏa sáng như ánh hào quangAnh chẳng mong chờ điều chi, anh chỉ muốn được bên cạnh nàngNhớ ánh mắt đắm đuối ấy, ta trao nhauMuốn cho cả thế giới thấy, ta yêu nhauĐi đến nơi một xa cả hai ta đều chưa từng tớiAnh sẽ hát lên 1 bài ca, thay từng câu mà anh định nóiAlo, 7 giờ tối anh đón tại nhà em sang nhà anh mình coi xem phim rồi sau đó mình nhảy đầmKhiêu vũ cùng với cung trăng, hát cùng nhau trên cung đànTận hưởng thanh xuân khi trong giai đoạn tuổi tác mình đang được nảy mầmViệc yêu em là trọng trách, tích ưu tiên hiện trên đầuRáng nghĩ ra thật nhiều cách, khiến cho em phải quên sầuChẳng ai muốn có những nỗi buồn mà hằng ngày bủa vâyAnh không hứa, chỉ hành động, như là em trô ng thấyOh my god, tự dưng lại như bị điên lênThần tình ái đâu ra, tự dưng con tim bị ghim tênSwear to god, anh muốn nói với em nhiều điềuEm tựa như là hoàng hôn muốn có được em thì cũng phải chiều nhiềuNhiều khi anh rất ghét hơn men say khướtAnh không muốn tình cảm đôi ta bị lạc bướcTrong tình yêu một khi đã yêu thì điên cuồngHít một sâu, anh hét lên trên bầu trờiAnh muốn cùng em một lần, ngắm sao trong màn đêmAnh muốn nhìn em thật lâu, sau đôi mắt là một nụ cườiAnh thấy em thật dịu dàng, người tỏa sáng như ánh hào quangAnh chẳng mong chờ điều chi, anh chỉ muốn được bên cạnh nàngAnh muốn cùng em một lần, đến những nơi thật xaAnh muốn mình đi dạo quanh, đi đâu đó mà không gần nhàChẳng âu lo chuyện đời ye chỉ quan tâm chuyện taAnh muốn bên em thật lâu, lâu đến khi mình được cùng nhàHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Tâm sựHẹn hò Thứ bảy, 27/8/2022, 1500 GMT+7 Sài Gòn mưa rồi anh ạ. Tiếng mưa rơi tí tách ngoài trời như những bản nhạc không lời du dương mà em hay nghe vào mỗi buổi sáng. Em thích cảm giác được ngồi ngắm mưa và dòng người qua lại, nếu có anh ở bên cùng em trải nghiệm cảm giác này thì thật tuyệt anh ngoài em nhỏ nhắn, vui vẻ và đầy năng lượng nhưng ẩn sâu trong em lại là cô gái sống nội tâm và tình cảm. Em yêu trẻ nhỏ, thích được trò chuyện với người già. Em nghĩ trẻ con là những thiên thần đáng yêu mà ông trời ban cho chúng ta, ngồi nghe các bé hỏi những câu hỏi về thế giới bên ngoài khiến em cảm thấy thật thú sẽ thấy em hơi truyền thống một xíu, rất thích nghe những câu chuyện thời chiến, thích những bức thư tay. Nhưng bên cạnh đó, em cũng là cô gái hiện đại, thích được đi khắp muôn nơi trải nghiệm văn hóa các vùng miền, học hỏi nhiều điều mới lạ. Em yêu thiên nhiên, thích những hoạt động thể thao ngoài trời như chạy bộ, leo núi, bơi lội. Cảm giác được hòa mình với thiên nhiên thật tuyệt anh khoản nấu nướng, em nấu được những món đơn giản như thịt kho, cá kho, canh chua, muối dưa, muối cà. Vì là con nhà nông nên tuổi thơ của em gắn liền với đồng ruộng. Em yêu những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, những buổi chiều chăn trâu cắt cỏ cùng đám bạn. Khi nghĩ về tuổi thơ, em luôn cảm thấy hạnh phúc vì mình được trải nghiệm những điều công việc, anh có thể làm thiết kế, IT, kinh doanh, bác sĩ, công an,... Bất kể công việc gì, chỉ cần anh yêu thích và nỗ lực hết mình em đều ủng hộ. Mong anh cầu tiến, ham học hỏi để phát triển bản sở thích, hy vọng anh có những điểm tương đồng với em để chúng ta có nhiều điều chia sẻ và cùng nhau trải công tác tại TP HCM, mong anh ở cùng thành phố với em để chúng ta có thể gặp nhau, trò chuyện mà không gặp trở ngại về mặt địa lý. Hy vọng anh chân thành, nghiêm túc trong tình cảm. Chúng ta cùng xây dựng mối quan hệ dựa trên sự tôn trọng và thấu hiểu nhau anh ơn mọi người đã dành thời gian đọc thư. Chúc mọi người vui vẻ, mạnh khỏe và bình giả gọi vào số 024 7300 8899 máy lẻ 4529 trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc Họ tên Tú Tuổi 27 tuổi Nghề nghiệp Kỹ thuật Nơi ở Quận 2, TP Hồ Chí Minh Giới tính Nữ Tâm sự Thứ năm, 13/5/2010, 1032 GMT+7 Nếu không đến được với nhau, em sẵn sàng ra đi để anh tìm đến một người con gái khác và xin anh hãy để cho em một đứa con vì em biết và em hiểu, cuộc đời này không có ai yêu em nhiều như anh và em cũng không thể yêu một ai khác ngoài anh. From yêu Sent Sunday, May 09, 2010 624 PM Anh à! Biết nói thế nào đây nhỉ? Em chỉ mới 20 tuổi, còn quá trẻ để nghĩ đến chuyện gia đình phải không anh? 3 năm qua là 3 năm em hạnh phúc khi có anh. Em đã vượt qua được những mặc cảm về bản thân để có thể tự tin và thành công. Khi em nhận được giấy báo đỗ đại học, em hạnh phúc biết bao. Em làm được điều ấy là nhờ có anh đấy. Một tai nạn khủng khiếp đã làm em trở thành con người hoản toàn khác và trái ngược hẳn với những gì ngày xưa em vốn có. Em luôn mặc cảm về bản thân, và có những khi quá tuyệt vọng em đã khóc. Nhưng rồi em đã học được cách chấp nhận số phận bởi em biết ông trời không cho không ai cái gì và cũng không lấy hết của ai mọi thứ. Và anh đã đến, đã yêu thương em. Em hạnh phúc nhưng cũng lo lắng. Bởi không phải ai cũng có thể chia sẻ và thông cảm cho cuộc đời em. Bản thân em luôn luôn còn những mặc cảm mà không thể nào nói ra được, có những điều mà người ta phải giữ đến chết... Em không biết gia đình anh nghĩ về em như thế nào nhưng còn em, em đã có lối đi cho riêng em rồi anh ạ. Không biết là em có suy nghĩ quá thoáng hay không nhưng với em, khát khao được làm mẹ luôn cháy bỏng. Em muốn có con với người em yêu. Nhưng không nhất thiết phải cưới. Anh từng nói rằng có con thì nên cho nó một cuộc sống có cả cha lẫn mẹ. Điều đó không sai. Nhưng anh à, cuộc sống đâu phải cái gì cũng hoàn hảo. Được cái này sẽ mất cái kia. Nếu được lấy nhau, còn gì hạnh phúc hơn phải không anh? Thế nhưng, nếu không đến được với nhau, em sẵn sàng ra đi để anh tìm đến một người con gái khác và xin anh hãy để cho em một đứa con vì em biết và em hiểu, cuộc đời này không có ai yêu em nhiều như anh và em cũng không thể yêu một ai khác ngoài anh, anh ạ. Có lẽ anh dọc được những dòng tâm sự này anh sẽ hiểu được lòng em. Cuộc sống không phải lúc nào cũng là màu hồng, nó cũng có những mảng sáng - tối khác nhau, như một bức tranh vậy. Con người nên học cách chấp nhận số phận, và em cũng vậy. 20 tuổi quá trẻ để làm mẹ nhưng nếu có thể em luôn sẵn sàng. Khát vọng ấy lúc nào cũng cháy bỏng trong em. Nó lớn lên trong em từng ngày một, có những đêm tủi thân em đã khóc... Em muốn được chia sẻ, muốn được nói với anh tất cả những điều này nhưng mỗi khi gặp anh, em lại không thể. Anh biết không, nếu như có con ngay lúc này, em sẽ đối mặt với nhiều chuyện của xã hội nhưng em chấp nhận anh ạ. Khi viết những dòng tâm sự này bản thân em cũng đã suy nghĩ rất kỹ, em đủ tự tin và chín chắn để quyết định được tương lai của mình. Em yêu anh nhiều! Jungkook bị đơ một lúc mới trở về trạng thái bình thường được. -"Anh quan hệ nhiều thế mà chưa bị dính chịu trách nhiệm lần nào à?" -"Em nghĩ tôi là ai, hay em muốn tôi phải chịu trách nhiệm với em?" -"Ha, tôi muốn? Làm ơn đi, có mà anh tự nguyện chịu trách nhiệm thì còn nghe được" -"Em sợ tôi vứt bỏ em hay sao?" -"Chắc đến lúc chết anh cũng không có con đâu nhỉ?" -"Vậy em cứ đợi đến lúc tôi chết xem" -"Ngang hơn cua bò, không thèm nói với anh nữa...a anh...." Jungkook định nằm xuống giường thì bị Taehyung bế bổng lên đi xuống phòng khách. Người làm đang bày biện thức ăn lên đĩa ở bàn ăn mà nhốn nháo hết cả lên, cậu chủ đẹp trai quyền lực của họ dịu dàng chưa kìa, quản gia cũng không tin nổi vào mắt mình, vừa mới hôm qua hai người còn đấu đá nhau xong mà.....tý ông phải đi bệnh viện kiểm tra xem thoái hoá điểm vàng chưa. Jungkook xấu hổ đến mức muốn thoát xác, một mực cắm mặt vào ngực của Taehyung. -"Em đang kích thích tôi đấy à?" anh nhìn xuống khuôn mặt đỏ bừng của cậu đang áp vào ngực mình, rõ biết cậu ngại ngùng nhưng anh lại cứ thích trêu. -"Thả tôi xuố....á..." không để Jungkook nói hết câu anh đã đặt cậu ngồi xuống ghế. Jungkook nhăn mặt không nói thêm một tiếng nào nữa, Taehyung bắt đầu lấy dĩa, lấy dao thái bít tết ăn ngon lành. Người làm đứng một bên, vệ sĩ đứng một bên, mặc dù họ không nhìn cậu nhưng vẫn có gì đó khiến cho Jungkook cảm thấy ăn cơm chẳng mấy thoải mái. -"Em ăn nhanh lên, lát nữa tôi dẫn em đi xem một thứ" -"Tôi mệt lắm" cậu lắc đầu. -"Cho em chọn, một là tôi sẽ bế em lên phòng, hai là đi cùng tôi" từ phòng được anh nhấn mạnh lại. -"Cả hai nghe đều nham hiểm như nhau" cậu mím môi cúi mặt ăn nốt phần cơm của mình. Taehyung lau miệng ngồi đợi Jungkook ăn xong rồi dẫn cậu ra ngoài vườn chơi. Trong lúc Jungkook vẫn còn đang choáng ngợp bởi cảnh đẹp xung quanh căn nhà thì Taehyung cất giọng. -"Giới thiệu với em, đây là con cảnh khuyển của tôi" anh vừa mở chuồng con cảnh khuyển to đùng đã bổ nhào lên người Jungkook làm cậu ngã xuống sân, may mà Taehyung kịp thời ôm nó lại, Jungkook trố mắt nhìn, không ngờ Taehyung lại nuôi chó béc giê cơ đấy, cậu sợ tới mức mọi nhất cử nhất động của cả người đều đông cứng. Nhưng cũng thật lạ, bình thường nó sẽ xồng xộc lên cắn người nó mới gặp ở căn nhà này, ấy thế mà khi thấy cậu thì lại bổ nhào lên tỏ vẻ vui mừng. Chap này dành tặng bạn chủ động khoác tay anh, cậu bỗng dừng chân lại, Taehyung cũng không bước tiếp nữa mà quay vào lắng nghe câu trả lời từ bây giờ anh muốn em nghỉ làm luôn thì..."-"Không không, ý anh...không hẳn là như thế!" Taehyung vội ngắt lời nhíu mi tâm khó hiểu nhìn anh, Taehyung liền thở ra hít vào một hơi rồi điềm tĩnh anh là...anh sẽ cho em một khoảng thời gian nhất định để tiếp tục đi làm ở cửa hàng."Jungkook chớp chớp mắt, khuôn mặt ngơ ngơ tỏ vẻ chưa hiểu thời gian nhất định? Là bao lâu?"Taehyung ngập ngừng suy nghĩ vài tháng!"-"Không được, một tháng thì sớm quá." cậu cật lực lắc tháng mà vẫn sớm sao, anh còn muốn em nghỉ luôn từ ngày mai kìa." Giọng điệu của Taehyung thoát ra mang theo biết bao nhiêu là phiền muộn, nhưng Jungkook lại chưa hiểu ẩn ý trong lời nói anh, cậu đột nhiên cúi đầu thấp không muốn nghỉ ở nhà sớm, chân tay cứ buồn bực chỉ thích được đi làm thôi. Người ta thì bảy, tám tháng, có người còn làm tới tận lúc sinh con mới nghỉ ấy chứ!"Taehyung nghe xong mà phát cáu, vợ của anh vốn dĩ đã hơn hẳn "người ta" ở cái khoản cơm áo gạo tiền, "người ta" mà cậu nói có khi vô cùng mong mỏi được nghỉ làm sớm lắm lắm mà còn chẳng học theo mấy người đó làm gì?" -"Ba Taehyung, con muốn siêu nhân." Tiểu Bối chỉ tay vào cửa hàng đồ chơi ở bên kia đường mè nheo đòi anh đưa sang liền vỗ lưng thằng đợi ba với ba Jungkook nói chuyện xong đã."Tiểu Bối phụng phịu xị mặt, thằng bé gật gật hai cái rồi lại rụt tay lúc này quay vào nhìn cậu mà chỉ khẽ thở dài, Jungkook nãy giờ vẫn cúi gằm mặt mà chẳng hề ngẩng lên đáp lời chừng là cậu dỗi anh em đừng như thế, anh muốn em nghỉ sớm bởi vì anh muốn được chăm sóc cho em và con nhiều hơn!" Cậu nghe thấy vậy đã lập tức phản bác toàn đi làm suốt ý." -"Anh sẽ cố gắng về thật sớm mà!"-"Ừ, sớm, thế còn những hôm anh phải họp hành rồi tăng ca nữa thì sao, cả những lúc anh phải gặp mặt đối tác rồi các thứ các thứ nữa thì sao?"-"Có lần anh về muộn, em không chờ được, đến sáng hôm sau chưa kịp mở mắt thức dậy anh đã chẳng còn ở bên."-"..."Jungkook uất ức tuôn một tràng khiến Taehyung sau đó hoàn toàn im bặt. Anh quay người đi, chuẩn bị bế Tiểu Bối về em!"Jungkook bỗng ngẩn mặt trước câu nói của Taehyung, thái độ của anh, giọng nói của anh sao có thể thay đổi nhanh đến như Quy, về thôi." Taehyung hất mặt với Bánh Quy đang nằm lăn lê sưởi mát trên vỉa hè, Jungkook liền vội vàng kéo tay anh lại anh giận em à?" -"Không, mau về ăn cơm thôi." Taehyung lạnh nhạt trả lời cậu rồi cứ thế bế Tiểu Bối đi trước, thằng bé ngoái cổ nhìn sang cửa hàng bên kia đường mà kêu ầm ĩ siêu nhân của con!"Taehyung liền phết nhẹ cảnh cáo vào mông của Tiểu nhân đang ngủ."-"Người sắt của con!" Tiểu Bối bắt đầu ba mua siêu nhân với người sắt cho, giờ phải về ăn cơm đã." Taehyung xoa đầu dỗ thằng bé xong, quay người lại thấy Jungkook vẫn đứng nguyên tại khẽ thở dài thêm lần nữa, tông giọng đều đều cất nhà thôi."Jungkook chỉ mím chặt môi, dọc đường đi bộ về nhà anh và cậu chẳng nói với nhau một câu nào. Jungkook cũng không hề biết rằng, Taehyung hôm nay đã hạ quyết là cả buổi tối hôm ấy anh dỗi vợ anh hơn mười một giờ đêm hoàn tất một số công việc trong phòng riêng xong, Taehyung mới chầm chậm mở cửa bước ra chẳng biết từ khi nào đã đứng ở ngay cạnh đó đợi anh, Taehyung trong lòng lúc này bất ngờ lắm, nhưng nét mặt thì đến một chút nhỏ nhoi cũng không thấy được sự rung động. -"Sao còn chưa ngủ?" Jungkook hơi chau mày, tự dưng nơi cổ họng nuốt mãi chẳng hết chờ anh..."Taehyung khóe miệng thoáng chốc đã muốn bày ra một nụ cười sung sướиɠ, nhưng sau đó lại lướt nhẹ qua cậu vài bước rồi cần chờ, em mau đi ngủ đi, hôm nay anh sẽ sang phòng của Tiểu Bối ngủ." -"Anh rõ ràng là giận em!" Jungkook bước nhanh lên phía trước thẳng thừng đối diện với ánh mắt của gì để mai hẵng nói." anh vừa định nghiêng người đi tiếp thì cậu giang hai cánh tay ra chặn không cho phép anh ngủ ở phòng của Tiểu Bối..một tháng cũng được, làm hết một tháng em sẽ nghỉ." -"Thế nên...ĐỪNG CÓ BÀY CÁI BẢN MẶT GIẬN DỖI LẠNH LÙNG ẤY VỚI EM NỮA, NHÌN MÀ MUỐN ĐẤM...umm..." Jungkook chưa lớn tiếng xong đã bị Taehyung vòng tay ra sau đầu đỡ cổ, cưỡng hôn một cách dứt khoát và mạnh đấm anh xem!" Taehyung trầm giọng đầy thách thức, đến lúc này đã chẳng thể kiềm chế được cảm xúc mà cắи ʍút̼ lấy hai bờ môi mềm mọng của đặt tay lên ngực anh, càng có ý muốn đẩy ra bao nhiêu thì lại càng được Taehyung ôm chặt vào bấy nhiêu, phía trước phía sau của cậu cũng bị anh ma sát tới nóng đương nhiên, đầu óc Taehyung vẫn rất tỉnh táo để xác định điểm dừng trên cơ thể sờ nữa, không bóp nữa, chỉ nhẹ nhàng bế cậu trở về phòng ngủ trong khi hơi thở của anh vẫn còn hỗn loạn ngập tràn kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Đặt Jungkook nằm xuống giường, Taehyung kéo chăn đắp lên người cho cả hai rồi ôm cậu vào lòng mà mở lời tâm nói là anh giận dỗi em, anh chỉ giả vờ không quan tâm em một tẹo thôi!"Jungkook bấy giờ mới hậm hực đẩy Taehyung lúc nào cũng lừa em, đồ đáng ghét, sang phòng của Tiểu Bối mà ngủ."Taehyung nhếch môi cười, vợ anh ngang bướng lắm, nếu anh không như vậy thì chắc có lẽ là không trị ai đã nói không cho phép anh ngủ ở phòng của Tiểu Bối, rồi còn giang tay ngăn anh lại?" Taehyung cố tình gợi chuyện trêu chọc cậu làm Jungkook đỏ mặt tới phát một tiếng kêu ngắn và nặng từ miệng anh bật anh chẳng những không cảm thấy thương tiếc gì mà còn dùng sức đánh mạnh vào ngực anh thêm ba bốn cái theo phản xạ đưa hai tay lên ôm ngực, khuôn mặt nhăn nhó khổ sở nặn thành nhất thời nghĩ rằng mình tiếp tục bị Taehyung lừa nên cũng chỉ ngồi dậy lắc đầu chép miệng nhìn anh. Taehyung ôm ngực thở nặng nề, lăn qua lăn lại một lúc rồi buông xuôi tay chân mà nằm im bất động. Jungkook chẳng nhận ra được kẽ hở nào trong vai diễn sâu hoắm ấy, thấy tình hình dường như không ổn thật mới bắt đầu hoảng hốt lay lay người đừng lừa em!" cậu vừa nói vừa liên tục vỗ vỗ vào má ngay lập tức từ từ mở mắt khiến trái tim Jungkook thình thịch đập loạn nhịp lo cần ôxi..."Hai mắt Jungkook hoen đỏ, cậu gật gật đầu, đang định lật tung chăn nhìn xung quanh giường để tìm điện thoại gọi cho xe cấp cứu thì cánh tay rắn chắc của ai kia thoắt cái đã vòng lên nhẹ giữ nơi đường eo mềm mại ngay trước mắt, tay còn lại cũng vươn ra sau đỡ lấy chiếc cổ mảnh khảnh ấy rồi chiếm đi từng ngụm, từng ngụm ôxi mà Jungkook có Taehyung, anh lại lừa em!

anh chỉ muốn có con với em