anh mở đường em yểm trợ review

Anh Mở Đường, Em Yểm Trợ (Thả Dây Dài, Câu Đại Thần) Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa Bộ sách: Thể loại: Võng du Tình trạng: Hoàn Thành: Định dạng: eBook mobi pdf epub azw3: Lượt xem: 559: Từ khóa Chiến dịch Việt Bắc Thu - Đông 1947 từ ngày 7/10 đến 20/12/1947 là chiến dịch phản công của lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam nhằm đánh bại cuộc hành quân lớn của Pháp lên Việt Bắc, bảo vệ căn cứ địa và cơ quan đầu não kháng chiến. Bác Hồ cùng các chiến sĩ Anh Mở Đường, Em Yểm Trợ (Thả Dây Dài, Câu Đại Thần) Ngôn tình. 5174. Thư viện truyện hay online - Cập nhật truyện mới mỗi ngày. Đọc truyện Anh Mở Đường, Em Yểm Trợ (Thả Dây Dài, Câu Đại Thần) của tác giả Nhất Độ Quân Hoa, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Mà càng không may hơn, kênh thế giới vừa mới phát ra tin tức thì em gái Lôi Lôi kia đã gặp phải tình cảnh sống không được mà chết cũng không xong —— một đám người chơi nam không biết thương hoa tiếc ngọc tranh nhau tẩn cô bé vô số lần, phút chốc trái tim pha lê của cô bé, đã vỡ tan thành từng mảnh Người lấy thân mình lấp lỗ châu mai là anh hùng Phan Đình Giót. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ 1954, khi quân Pháp dùng lỗ châu mai để cản bước tiến của Quân đội Việt Nam, anh hùng Phan Đình Giót đã lao cả thân mình vào bịt kín lỗ châu mai của quân Pháp, cách nơi anh Vay Nhanh Fast Money. Chống chỉ định Thấy tên tác giả là rụt cổ liền, tuy bộ này HE nhưng ai từng đọc truyện của Nhất Độ Quân Hoa thì cứ xác định truyện Đây là một truyện viết về võng du, cũng xuất phát điểm từ mô típ đại thần – tiểu bạch nhưng phát triển theo hướng hoàn toàn khác chính Thù Tiểu Mộc. Sinh viên đại học. Ngây thơ, tự ti, cố chấp và lắm lúc quá ngốc Thù Tiểu Mộc, chức nghiệp thích chính Sở Hán. Công việc cụ thể chưa rõ, dính đến IT. Hào sảng, hết lòng với anh em nhưng cũng là một gã “đểu” với phụ Thánh Kị Sỹ, chức nghiệp chiến sĩ Hoang này nam lớn hơn nữ 12, cỡ đại thúc – loli đó nên có nhiều bất đồng về tuổi tác. Đọc Truyện Hội trưởng đại nhân một đêm không ngủ, chạy từ phụ bản này sang phụ bản khác đến tận 1230; Bánh Bao còn muốn thu thập, lấy quặng, hái cỏ linh tinh nhưng cuối cùng cũng nghe lời anh mà offline đi ngủ. Anh bắt cô đi ngủ nhưng bản thân lại không ngủ được, lại ngồi viết bản tự động thu thập cho một cái là viết đến rạng sáng, anh thận trọng dùng nick nhỏ, chỉnh số liệu rồi đi Bao không có tiết buổi chiều, hơn 11h qua thì anh chưa dậy. Cửa phòng không khóa, cô đẩy cửa vào thì phát hiện anh vẫn đang ngủ. Bánh Bao rất mừng, thật ra, một đêm không gặp, cô rất nhớ anh, nghĩ đến cái gọi là gắn bó không rời, có lẽ chính là cái này.“Mặt trời chiếu đến mông sư phụ rồi” – Cô cúi xuống gọi, hội trưởng đại nhân kéo đầu cô xuống, hôn cô một cái. Bánh Bao cười khanh khách, hôn lại một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước ở khóe môi. Hội trưởng đại nhân tặc lưỡi, cảm thấy mình bị chiếm tiện nghi, lại kéo cô xuống hôn, vì thế tự nhiên lại thành hôn Bao nằm lên ngực anh, cô cảm thấy ngực anh thật dày và rộng; hội trưởng đại nhân lại không thể thuần khiết như cô…anh cảm thấy được bộ ngực mềm mại của cô cọ cọ vào người mình. Hôm nay cô mặc chiếc áo cổ sen tay bồng màu trắng, còn có chiếc váy denim xanh không tay mềm mại, cả người tươi mát trẻ bó triền miền một trận, anh đột nhiên xoay người đặt cô xuống dưới; thương dài đã lên, Bánh Bao cũng cảm thấy được tính công kích của anh nhưng không hề phản kháng. Anh hôn cô kịch liệt đến khi gương mặt cô hồng như bôi son lên, đôi mắt ẩm tầng hơi nước, cánh tay cô vòng qua cổ anh, cả người chỉ thiếu điều bị anh nhấm nháp trưởng đại nhân cảm thấy khả năng tự kiểm soát của mình sụt giảm nhanh chóng, MP và HP tụt vèo vèo; lúc này anh chỉ mặc chiếc quần đùi lanh và chiếc quần chữ T bó sát, quá mỏng không thể che chắn được vũ khí mạnh mẽ của anh. Anh theo bản năng áp sát vào đùi cô, cô hừ nhẹ một tiếng, vùi mặt vào ngực đã nạp, bia ngắm cũng sắp đổ, hội trưởng đại nhân lại quyết định không bắn súng. = =Anh xoay người nằm về phía bên kia giường, buông móng vuốt khỏi bia. Bánh Bao nhìn anh, anh ra vẻ không có gì “Anh đói rồi, trưa ăn gì?”Bánh Bao vẫn đỏ mặt “Hôm qua em mua tôm để trong chậu, ăn tôm lưu đoạn 2 nhé?”Hội trưởng đại nhân thế nào cũng được “Ừ”Vì thế cô tiếp tục đỏ mặt đi làm cơm, hội trưởng đại nhân thay đồ rồi vào toilet rửa mặt, thuận tiện tắm nước lạnh để giải quyết vấn đề của rửa xong, hội trưởng đại nhân mở máy tính xem nick nhỏ kia của mình, sau đó chỉnh sửa lại những số liệu cần thiết; Bánh Bao nấu cơm trong bếp, anh gọi “Hôm nay quán bar của Vương Bận kỷ niệm ba năm kể từ khi khai trương, buổi tối có hoạt động, anh định đi một lúc, em có muốn đi không?”Bánh Bao hơi do dự, cô thật sự không hợp với circle của anh “Em…không đi được không?”Anh cũng không ép “Được. Vậy đừng có đi lung tung đấy”“Vâng”Ăn cơm trưa xong, hội trưởng đại nhân thay giày ở huyền quan để ra ngoài, Bánh Bao đưa túi cho anh “Buổi tối anh sẽ về muộn à?”“Không về sớm được đâu” – Anh đi giày – “Kiểu gì cũng bốn năm tăng, đừng chờ anh, tối ngủ sớm nh锓Em về ký túc xá, mai quay lại”Hội trưởng đại nhân cầm túi “Sao thế, không thích ở đây à?”Bánh Bao lắc đầu, cô sợ bị Lôi Lôi MM mách, bịa bừa ra lời nói dối “Lôi Lôi rủ em đi dạo phố”Anh thoải mái “Ngày mai em tan học thì anh qua đón em”Bánh Bao gật đầu rồi lại lắc đầu “Tan học em tự qua”Kỵ xe máy đã chuẩn bị chương trình từ từ vài ngày trước. Anh ta rất hào hứng, hội trưởng đại nhân được mời đến để xem dàn nhạc và ca sĩ anh đã thuê, đương nhiên đắc ý nhất tối nay là ba vũ công hàng đầu, nhìn thôi đã thấy bốc lửa… = =Hội trưởng đại nhân khóe miệng run rẩy nhìn vũ công, một lần nữa kiểm tra cẩn thận lại danh sách các tiết mục, sắp xếp lại tên tuổi khách mời một lần. Để tạo không khí cho buổi diễn, bốn phía sân khấu được bao bởi một vòng lửa, còn có đường dẫn nhiên liệu tạo lửa. Hội trưởng đại nhân nhìn qua một hồi “Bỏ đi, như thế không khí bên trong cũng không ổn, còn đốt lửa nữa, nhiều người uống rượu, không an toàn”Chủ quán bar hơi tiếc, dù sao cũng là kiệt tác mấy ngày công lao suy nghĩ của anh ta “Anh Hán à, cái đó tăng cảm xúc, hơn nữa chỉ bật 2 phút thôi, chắc không sao đâu”Hội trưởng đại nhân chỉ lắc đầu, không biết có phải do lớn tuổi rồi hay không, phong cách làm việc của anh đã khác trước kia rất nhiều, có xu hướng bảo thủ trầm ổn “Bảo biên đạo múa sử dụng hiệu ứng ánh sáng đi, tuy không kích thích bằng nhưng an toàn hơn”Kỵ xe máy đành chỉ huy người đi đổi, bên cạnh có cô vũ công phả khói thuốc cười anh “Anh Bân, anh có ý kiến gì không?”Anh lơ đễnh “Đi đi đi, ý của anh Hán là ý của tôi”“Sao anh cứ như kiểu lời nào cũng là mệnh lệnh thế, nhìn anh ta đen thui”“Đen thui?” – Kỵ xe máy liếc mắt xem thường, cố ý huých vào nơi phồng lên – “Sao lại đen biết không? Thời gian anh ấy dẹp loạn cô chả là cái gì, có khi còn chưa mọc răng. Kim cương vương lão ngũ, cô biết không? Cô mà thông đồng với anh ấy cô phát tài luôn”Đối phương rũ rũ mẩu thuốc lá, bước vào hậu đến 7h30 tối hoạt động của bar mới chính thức bắt đầu. Hội trưởng đại nhân và những người quen ngồi ở một khu gần sân khấu. Trên bàn, chiếc bát ngọc lưu ly đựng nước trong vắt đến một nửa, bên trong có chiếc thuyền lá sen khéo léo chở chiếc nến dập dềnh trên mặt nước. Ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc heavy metal ầm ĩ. Ánh đèn thay đổi dần, sau đó đột nhiên trở nên rực trưởng đại nhân ngồi chưa lâu, sợ có người phá rối, anh gọi lão Ngũ đến hỗ trợ kiểm tra, mình và Vương Bân thì đi tiếp khách từng bàn. Anh làm người vốn hào sảng hào phóng, nhân duyên rất tốt. Tất nhiên, bạn có thể tưởng tượng rằng nếu mối quan hệ của bạn không ổn, nay cảnh sát đến kiểm tra một lần, mai lại quay lại kiểm tra định kỳ một lần, ngay cả khi bạn chẳng làm gì sai thì bạn cũng chẳng kinh doanh vậy, duy trì các mối quan hệ này là rất cần trưởng đại nhân đi một vòng, kính rượu mời thuốc đầy đủ cả, đến khi quay về bàn thì phát hiện bên cạnh Kỵ xe máy có một cô gái trẻ xinh đẹp hấp dẫn. Anh nhận ra đây là vũ công chính của Vương Bân hôm nay, cũng mỉm cười theo lệ nâng chén với cô. Đối phương lại tới gần anh, cười duyên dáng rồi chạm cốc; khi cô gái xuất hiện, người mặc bộ vũ y đỏ bó sát, cổ áo khoét rất thấp, chỉ cần hơi cúi xuống là người khác có thể nhìn thấy cái gì đó trong lớp vải mỏng, bên dưới mặc quần đùi, lộ ra cả ¾ đùi. Dáng người thì khỏi phải nói, cái eo thon nhỏ kia chẳng chịu nổi một cái hút điếu thuốc Vương Bân đưa, trong không khí mùi khói thuốc thơm nồng, anh nhìn cô gái qua làn khói mỏng màu lam biến đổi màu theo ánh đèn.“A Hồng, đến cô” – Bên ngoài có người gọi cô gái, cô lên tiếng, quay lại nắm tay anh, hút luôn điếu thuốc Phù Dung Vương 1 anh đã hút được một nửa, sau đó mị hoặc phả ra vòng khói về phía anh; ở khoảng cách gần như vậy, anh thậm chí có thể nhìn thấy ánh đèn xanh lấp loáng trong đôi mắt của cô xoay người lên sân khấu biểu diễn, hội trưởng đại nhân vẫn tiếp tục hút thuốc, cầm ly rượu đi mời những đơn vị liên quan. Thỉnh thoảng liếc mắt lên sân khấu, điệu nhảy và dáng người của cô gái này đều rất nóng bỏng, ánh mắt lại càng nóng hơn, ngay cả Kỵ xe máy cũng phải tự kỷ nói với hội trưởng đại nhân “Anh Hán, sao chẳng có đứa nào thích em vậy?”= =Điệu nhảy kéo dài một lúc thì chuyển sang thành múa cột, càng hot hơn, đêm dài như quá ngắn. Vũ công chính ngồi xuống bên vài người, đương nhiên rất được hoan nghênh, cô cũng kính rượu những người xung quanh để tỏ thái độ tôn trọng, sau đó đi về phía hội trưởng đại nhân và ngồi xuống cạnh trưởng đại nhân ngồi ở góc, người anh vốn to cao nên chỗ trống xung quanh không nhiều, được cái Kỵ xe máy lại lịch sự, kéo ghế lùi ra để cô ta ngồi vào giữa hai người.“Anh Hán, em kính anh một ly” – giọng nói cô ta mềm mại như nước, hơi thở mềm mại sau khi vận động mạnh, sắc mặt đỏ ửng, trán còn đẫm mồ hôi, Bánh Bao vĩnh viễn cũng không thể tỏ ra trưởng thành quyến rũ thế này. Hội trưởng đại nhân rất đứng đắn nghiêm túc cụng ly với cô ta, chỗ ngồi hơi chật, cô ta lại cố ý sán vào, đùi hai người ép sát vào nhau. Hội trưởng đại nhân vốn không phải người câu nệ – anh cũng chỉ đứng đắn với người tỏ ra đứng đắn mà thôi. Nhưng hôm nay anh lại cố tình tỏ ra đứng đắn, tay chân rất biết điều, không nhúc nhích bậy nhiên anh bất động không có nghĩa là người ta không động. Anh đang chơi xúc xắc với vài người cùng bàn thì có bàn tay đặt lên đùi anh, người hội trưởng đại nhân cứng đờ, nhưng lại tỏ ra không có gì, tiếp tục gieo xúc xắc.“Hahaha, anh Hán, anh chỉ được có 4 điểm, haha” – Kỵ xe máy hớn hở, đổ ba con xúc xắc, so điểm, anh ta cuối cùng cười không nổi anh ta chỉ đổ được 3 điểm = =Hội trưởng đại nhân cũng chẳng để ý đến vẻ tiểu nhân đắc chí của anh ta, cái tay trên đùi kia đã len vào mép trong, ve vuốt qua lớp vải; anh nhấp một ngụm rượu, không từ chối. Vì thế chủ nhân bàn tay được thể tiến lên, kéo khóa quần anh ngồi góc khuất, mọi người lại đang chơi hăng say, không ai để ý đến động tác nhỏ của hai người, hoàn cảnh này khiến người ta có thể lờ đi những chuyện kiểu thế. Móng ta cô ta rất dài, cách lớp vải khiêu khích hung khí của anh. Âm nhạc đinh tai nhức óc, mọi người tốp năm tốp ba kéo nhau ra nhảy, cô gái nhảy bốc lửa biến mất dưới ánh đèn rồi đột nhiên xuất hiện, vô cùng vẫn tiếp tục ngồi, thuận tiện cho cô ta tiếp tục, nhưng chẳng hiểu sao anh lại nhớ đến Bánh Bao lúc trưa – cô mặc chiếc áo trắng, váy denim xanh, cư xử như một chú cừu nhỏ. Tự nhiên, anh thấy thật bẩn.*mình thắc mắc là như vậy trước cũng có những lần anh đã abcxyz khi ra ngoài mà không dắt Tiểu Mộc theo đúng k giác này làm anh ngạc nhiên. Theo bản năng, anh thò tay giữ lấy bàn tay đang định xâm nhập vào lớp vải mỏng, trò chơi này anh đã từng chơi rất vui vẻ, mà bây giờ anh tỉnh táo kéo cái tay kia ra, kéo khóa quần lên, tỏ ra không có việc gì “Tôi đi xem bọn lão Ngũ thế nào”Sau đó đứng dậy, bước ra khỏi chỗ ngồi.*đàn ông hay đàn bà, chơi bời là bình thường, nhưng quyết định quen nhau rồi mà vẫn chơi bời thì thật là buồn nôn. K thích chàng rồi đấy = =* Thuốc kích thích gì gì đó, đương nhiên Bánh bao đã từng nghe qua, nhưng đứa trẻ ngoan như cô chưa bao giờ thấy, càng không biết trên đời lại có người lớn gan như vậy, tùy tiện cho nó vào đồ uống của người khác “Nhưng mà sư phụ, mang thuốc kích thích là phạm pháp đó nha!”Thánh Kỵ Sĩ gần như lôi cô ra ngoài, lập tức gọi xe, báo địa không thường ở lại đây, nhưng “Lão Ngũ” ở Vỏ sò xám vẫn chuẩn bị chỗ ở cho anh, Bánh bao thấy dường như anh rất khó chịu, cô chưa từng uống thuốc kích thích, không biết rốt cuộc nó có tư vị như thế nào, đành phải ở một bên khẩn trương lúc xuống xe toàn thân Thánh Kỵ Sĩ đã mất hết sức lực, Bánh bao đỡ anh ta “Biết phòng ở đâu chứ?”Anh nhẹ giọng nói số phòng, Bánh bao thấp hơn anh nhiều lắm, muốn đỡ anh thật sự phải cố hết sức, may có bảo vệ ở cửa đỡ giúp anh lên lầu. Ý thức của anh đã dần dần mơ hồ —— vì muốn hiệu quả thật tốt để lấy lòng anh, tay đua môtô đã bỏ rất nhiều thuốc, cho dù là một người đàn ông vạm vỡ cũng cúc hoa căng thẳng, quyến rũ đưa tình… = =Đến cửa, Bánh bao lục tìm chìa khóa trong người anh, khi tìm tòi trong túi quần cô đụng đến một cây gì đó rất cứng rắn, Bánh bao kỳ quái chả hiểu đó là cái gì… Sau đó tò mò sờ soạng thêm hai ba lần…Cô tìm được chìa khóa mở cửa, chú bảo vệ cũng rất nhiệt tình, giúp cô đỡ Thánh Kỵ Sĩ vào phòng, sau đó hỏi Bánh bao để ở chỗ nào?Bánh bao 囧, cô cũng chưa tới đây lần nào, ngay cả đèn ở đâu cũng không biết, vì thế tiện tay chỉ lên sô pha “Để ở đây trước đi.” >_Tiễn chú bảo vệ, Bánh bao bắt đầu quan sát hoàn cảnh chung quanh… = =Sờ soạng nửa ngày cô rốt cuộc cũng tìm được công tắc điện ở cửa, căn hộ này thuộc loại ba phòng ở một phòng khách, nội thất rất mới, sàn bằng gỗ thô, bài trí đơn giản chỉnh tề. Bánh bao nhanh chóng tìm được phòng ngủ, sau đó đi tới sô pha cố gắng dịch chuyển sư anh nóng hầm hập, Bánh bao thử vài lần, rốt cuộc hiểu được với sức lực của bản thân mà muốn dịch chuyển anh đúng là con kiến lay cây… >_“Sư phụ?” Bánh bao rất là lo lắng, mà anh lại ậm ừ nói “Để anh nằm đây một lát.”Bánh bao vẫn muốn dìu anh đứng lên “Sư phụ để Tiểu Mộc đỡ sư phụ lên giường ngủ. Sư phụ? Sư phụ tỉnh tỉnh…” Cô lấy tay vỗ vỗ mặt anh, bất thình lình cổ tay bị túm lấy, anh kéo cô ngã sấp trước ngực mình, trước khi Bánh bao kịp phản ứng đã hung hăng hôn lên môi thật Thù Tiểu Mộc cũng không hoàn toàn là đứa trẻ thuần khiết, thanh niên thế kỷ hai mốt, có thể tiếp xúc với việc nam nữ ở rất nhiều nơi ——AV, GV cô xem không ít, nhưng xét từ góc độ thân thể, cô vẫn tuyệt đối thuần khiết . Nói trắng ra là… Lý thuyết thì nhiều, thực hành thì nên khi hàm răng bị mở ra, đầu lưỡi linh hoạt công thành đoạt đất khí thế như chẻ tre tiến vào, cô hoàn quên phản để cô tựa lên ngực mình, một tay nhấn nhẹ lên gáy của cô, hô hấp dồn dập nóng như lửa, nụ hôn vừa sâu vừa dài. Bánh bao cảm thấy trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, khoảng cách rất gần, cô chưa bao giờ gần gũi với người khác phái đến có còn nhớ cảm giác khi hôn lần đầu không?Bánh bao không thể diễn tả rõ ràng, cảm giác kia ngọt ngào khiến tim cô rộn rã, cô chỉ cảm thấy hồn phách như rời khỏi thân thể, thế giới không còn trọng lượng, cả người bồng bềnh đung hôn của người đàn ông trưởng thành không giống với các bạn nam ngây ngô, nụ hôn lúc đó của Thánh Kỵ Sĩ mang theo tính xâm lược rất mạnh, lúc này mỗi động tác của anh đều chỉ có một mục đích —— anh kéo tay Bánh bao đi xuống vị trí mấu chốt, mà Bánh bao bị hôn đến đầu óc choáng váng, tay cô ở giữa hai chân anh cách quần cầm lấy một cây gì đó nóng như lửa, cả buổi sau cô mới giật mình nghĩ ra thứ kia là cái gì!Sau đó Bánh bao liền cảm thấy máu huyết toàn thân đều vọt lên mặt, cô xoay người một cái, ngã từ trên người anh xuống đất, sô pha cũng không cao, nhưng Bánh bao vẫn ngã chổng vó lên ngời. Trên sô pha anh nhẹ giọng thở dốc, Bánh bao cảm thấy tư duy hỗn loạn, sau đó mới nhớ đến đạo cụ không thể thiếu trong hầu hết các tiểu thuyết H—— xuân dược.“Sư phụ?” Cô thử kêu một tiếng, nhưng anh không trả lời, Bánh bao đi vào phòng ngủ bưng chăn ra, cũng không dám đến gần anh nữa, đứng đằng xa quăng lên người anh. Mặt cô còn đỏ hồng, tim vẫn đập dồn dập như cũ, trên môi tựa hồ vẫn còn vương vấn hương vị của anh. Cô không biết loại thuốc kia có cả thành phần khiến người ta mê man—— may mà loại thành phần này đã làm cho toàn thân Thánh Kỵ Sĩ mất hết sức lực, ý thức không rõ. Bằng không Bánh bao muốn giãy ra, đúng là nói dễ hơn quả của thuốc giằng co đến gần bốn tiếng đồng hồ, Bánh bao vẫn không dám tới gần anh, cũng không dámbỏ đi. Cũng may sau đó anh cũng chậm rãi thiếp đi, nhiệt độ trên người cũng giảm bớt, sắc mặt cũng không đỏ như vậy nữa. Bánh bao an tâm hơn, tựa vào bàn rạng sáng khoảng hai giờ cô bị người nào đó lay tỉnh “Tại sao lại ngủ ở đây?” Bánh bao còn tưởng rằng mình đang ở ký túc, hất cái tay trên vai ra “Để mình ngủ tiếp một lát, giúp mình điểm danh nha.” Cô nói. = =Người nào đó hết cách với cô “Ngủ ở đây sẽ cảm lạnh , lên giường ngủ đi.”Người nằm trên bàn không phản ứng, anh có chút bất đắc dĩ “Vô ý như vậy, không sợ bị người ta đem bán à…” Sau đó xoay người bế Bánh bao lên, đi vào phòng ngủ nhẹ nhàng đặt cô lên giường, sợ khiến cô tỉnh giấc, anh chỉ mở đèn đầu giường, sau đó kéo chăn đắp cho cô. Khi đóng cửa quay đầu lại nhìn cô, cô giống như con mèo cuộn mình trong chăn, dưới ánh sáng mờ ảo, lộ ra hàng mi thật dài, cô cũng không gầy, hơi mũm mĩm kiểu trẻ thơ, khuôn mặt hồng hồng, tươi mới như quả ấy Thánh Kỵ Sĩ liền đau thương vô hạn—— anh cảm thấy mình thật sự đã già rồi. = =Đến phòng khách anh bắt đầu gọi điện thoại cho tay đua môtô kia, đối phương nhận được điện thoại vô cùng hưng phấn “Anh Hán, thế nào thế nào rồi?”Giọng nói của người nào đó rất lạnh “Tốt lắm, anh mày một cột chống trời’ cả đêm.”=_=Tay đua môtô 囧 “Anh Hán… Anh định làm Ninja rùa sao?”“Bớt nói nhảm đi, chỗ cậu còn con nhỏ nào xinh xắn sạch sẽ chút không?”“A?” Ngữ khí của tay đua môtô lại hưng phấn lên “Có! Khi nào thì anh qua? Thằng em dám cam đoan sẽ chuẩn bị một đứa sạch sẽ xinh đẹp để lấy công chuộc tội!”Người nào đó vội vàng rửa mặt xuống lầu —— con nhỏ sạch sẽ xinh đẹp kia ơi, anh đến đây, muốn làm gì thì làm, thể hiện oai phong ! =_=Lúc Bánh bao tỉnh lại sư phụ cô đã đi rồi, Bánh bao nhức đầu hoang mang —— mình chạy lên giường từ khi nào? Cô đứng lên đi lòng vòng chung quanh, xác định trong phòng quả thật không còn ai khác, trong lòng hơi hơi mất mát, sau đó lại nghĩ tới chuyện tối hôm qua, mặt Bánh bao đỏ như đít gấp chăn, trong phòng không có lược, cô quấn tóc lung tung, rối bù chạy về trường học, ông trời phù hộ, chỉ mong tới kịp giờ đi học, cô lấy điện thoại cầm tay gọi cho Kham Dương Lôi Lôi, nhờ cô ấy điểm danh hộ… Kết quả ngày đó, khi bà mẹ mìn trên bục giảng điểm danh, cô vừa chạy vào phòng học và Kham Dương Lôi Lôi đồng thời đứng lên trả lời, mẹ mìn giận dữ, phạt hai người viết kiểm điểm và tự chép tên mình một ngàn lần… >_Học đến trưa mà Bánh bao vẫn không tập trung nổi, giữa trưa cùng Kham Dương Lôi Lôi đi căn tin còn quên mang phiếu cơm. Kham Dương Lôi Lôi cảm thấy rất khả nghi “Tối hôm qua bà đi đâu ?” Bánh bao thản nhiên, chém đinh chặt sắt nói “Lên mạng!” —— cô sớm đã tính sẵn đường Dương Lôi Lôi vẫn cảm thấy rất khả nghi như cũ “Hôm nay tinh thần hoảng hốt, thỉnh thoảng còn lộ ra nụ cười dâm tà mê say, không chịu khai thật hả? !”Bánh bao bưng mâm thức ăn đến bàn, di động kếu vang, tiếng chuông kỳ thật cũng không lớn, nhưng Bánh bao lại giống như bị kim đâm, vội vàng moi di động ra, mắt Kham Dương Lôi Lôi lóe sáng —— “Có JQ!” Cô nhào lên, Bánh bao ôm điện thoại Nokia đau khổ cầu xin, cuối cùng Lôi Lôi đại nhân cũng rộng lượng bỏ qua —— điều kiện là giúp cô ấy chép tên và viết kiểm điểm! >_Bánh bao mở tin nhắn ra, dĩ nhiên là Bang chủ đại nhân muốn làm gì thì làm, thể hiện oai phong xong xuôi trở về nhà, phát hiện đồ nhi kém cỏi đi đâu mất, vì thế hỏi han hành tung một chút. Tin nhắn kia chỉ có hai chữ —— ở đâu? Không hiểu sao, Bánh bao lại cảm thấy rất là ngọt ngào, tim đập rộn rã. sssssssssssssss ĐóngTự động mua VIP Tương tác của người hâm mộ Phiếu VIP Đề cử Số phiếu trong tháng này 131394 Hạng 2Thiếu7882để bằng với hạng trước Bình chọn1phiếu=100điểm người hâm mộ Thưởng Số người thưởng tuần này 756 Hôm nay85người Thưởng100xu=100điểm người hâm mộ Bình luận Tác phẩm cùng tác giả Tinh Lạc Ngưng Thành Đường Thể loại Ngôn tình, Cổ đại, Thần thoạiSố chương 156, tác giả vẫn đang viết tiếp Dịch giả Từ Lam KhêNhân vật chính Dạ Đàm, Huyền Thương- -Văn ánVốn Nợ Hồng Nhan Yên Chi Trái EditorT hùy Phạm. Tiểu Triệu chương 1- chương 29Giang Thanh Lưu phẫn nộ- Này lão tặc kia, hôm nay ta sẽ giết ngươi để báo thù cho gia gia của Dã Cảnh Hành không mấy để ý- Minh Nguyệt Nhập Quân Hoài Edit & beta Pianvy KimThể loại Cường nam-cường nữ, huyền huyễn, oan gia hoan hỉ, nam chính yêu thầm nữ chính, 1×1, HEMọi người phải tin tưởng, chưởng viện và Ma Khôi tộc trưởng là hoàn toàn Góc Thời Gian Editor Hàn Vũ PhiThể loại Ngôn tình linh dị, gương vỡ lại lành, trạng sáng tác On-goingTình trạng cập nhật Các ngày thứ Hai, Tư, SáuPoster Su Xàm"Trong cuộc sống của chúng Đông Phong Ác Tựa truyện hay mang tên Đông Phong Ác củatác giả Nhất Độ Quân Hoa là tác phẩm ngôn tình sắc, Mộ Dung Lệ ở Ngọc Hầu quanngây người ba tháng rưỡi, tổng cộng đưa bảy lần thư đây Bánh Bao lang thang trên đường đến tận 21h30, cuối cùng đầu cũng lóe lên được tia sáng. Cô hỏi người qua đường xem đường đi Vỏ Sò Xám ở đây thế nào. Sau khi được chỉ đường, qua tầm 40 phút, qua vài con phố, cuối cùng cô cũng tìm được quán net Vỏ Sò Xám. Bên trong lúc này lại chỉ có một người trông quán đang bận tối mặt tối mũi, Bánh Bao ấp úng một hồi cũng mạnh dạn hỏi “Xin chào, xin cho hỏi…tôi có thể dùng nhờ điện thoại không?”Cô nghĩ hỏi thế chắc không được, định hỏi xem người ta có biết Sở Hán không nhưng may người ta thấy cô là em gái xinh xắn, cũng không làm khó “Dùng đi dùng đi, nhưng đừng lâu quá nhé”Bánh Bao nhấc điện thoại, gọi cho hội trưởng đại nhân. Khi ấy hội trưởng đại nhân đã lái xe qua biết bao nhiêu con phố. Tiếng di động vang lên, anh thuận tay cầm nghe, chợt nghe tiếng Bánh Bao bẽn lẽn “Sư phụ…”Hội trưởng đại nhân tim như vọt lên cổ họng nãy giờ cuối cùng cũng có thể về chỗ cũ. Anh liếc nhìn điện thoại là biết cô đang ở đâu, sau đó cố gắng làm cho giọng mình có vẻ bình tĩnh “Đưa điện thoại cho trông quán, anh nói chuyện với cậu ta. Ngoan, ở nguyên đó chờ anh nhé. Đừng sợ, ok?”Bánh Bao “ừ” một tiếng, định gọi người trông quán lại không biết gọi thế này, đành nói “à, đại ca trông quán à, anh nghe điện thoại này”Trông quán vội vàng lấy đồ uống với thuốc lá “Ai thế? Anh đang bận, em cứ nói lại với anh xem người ta nói gì đi”Bánh Bao thuật lại y nguyên cho hội trưởng đại nhân, hội trưởng đại nhân đã nóng ruột cả đêm, giờ bốc hỏa “Nói là Sở Hán gọi cậu ta nghe”ĐẠI BOSS XUẤT HIỆN!“Bộp” – trông quán bỏ ngay hộp mỳ xuống, chạy ra nghe điện thoại “Lão đại”Cách xa, Bánh Bao cũng không nghe rõ hội trưởng đại nhân nói gì, nhưng trông quán đã biết nên cư xử thế nào. Cậu ta lập tức đưa Bánh Bao vào trong, mở máy cho cô “Chị dâu à, chị cứ ở đây đã nhé, lão đại nói anh ấy đang đến rồi, sẽ nhanh thôi. À đúng rồi, em lấy đồ dùng và nước ấm chị rửa mặt nhé. Chị hay ăn gì, em mang cho chị?”Bánh Bao thành ra lại ngượng, cứ nói không cần không cần nhưng không chịu nổi nhiệt tình của cậu ta, cầm khăn lau trưởng đại nhân sẽ không đến ngay, cô ngồi phòng riêng cũng nhàm chán, quyết định vào game chơi. Hội trưởng đại nhân đương nhiên không online, nữ pháp sư của cô đi dạo trong thành Cửu Lê. Cô kể lại chuyện gặp mặt chiều nay cho sư phụ, sư phụ Đông Phong của cô cười sằng sặc[Đội trưởng] Diêu Tá Đông Phong [cười to] Tiểu Mộc này, đầu heo thế!!! Em không biết đường gọi 110 à? Điện thoại công cộng gọi 110 miễn phí, chính phủ nhân dân đâu có tồn tại chỉ để thu thuế, biết chưa???Bánh Bao ngượng chín người[Đội ngũ] Thù Tiểu Mộc [chột dạ] em không nghĩ tới…[Đội trưởng] Diêu Tá Đông Phong ah ahahahhaha, cũng tốt, làm cho lão Thánh sốt ruột, haha[Đội ngũ] Thù Tiểu Mộc [chột dạ] sư phụ Đông Phong, chị…đã gặp anh ấy rồi à? [ngậm miệng] em lại quên nhắc chuyện sính lễ với anh ấy rồi[Đội trưởng] Diêu Tá Đông Phong ừ gặp rồi, quan hệ cũng không tồi. Quên đi, đấu đối kháng em không phải đối thủ của anh ta, em cứ tiếp tục dùng nhu khắc cương đi[Đội ngũ] Thù Tiểu Mộc sư phụ Đông Phong, chị có đến đám cưới em không?[Đội trưởng] Diêu Tá Đông Phong đến, chắc chắn đến. Lần trước chị cưới lão Thánh cũng đến, lần này chị mà không đến làm sao được yên[Đội ngũ] Thù Tiểu Mộc [hôn môi]Hội trưởng đại nhân đi vội cũng tới rồi, Bánh Bao rúc ngay vào lòng anh, lúc sau mới mở miệng “Sư phụ, em…ngượng quá đi”Hội trưởng đại nhân sốt ruột hơn nửa buổi tối, giờ tức giận tiêu tan hết, anh thấy buồn cười nhưng lại muốn giữ vài phần mặt mũi cho Bánh Bao nhà mình nên nhanh nhảu nói tiếp “Không có gì mà ngượng, do sư phụ không tốt, không nói địa chỉ trước cho em. Mấy ngày rồi không mang em đi chơi”Bánh Bao đỏ mặt “Bố mẹ chê cười em”Hội trưởng đại nhân vẫn ôm chặt người trong lòng, lần này sợ bóng sợ gió làm anh toàn thân toát mồ hôi lạnh “Không đâu, em chưa đến đây bao giờ, không biết đường là bình thường. Có điều lần sau đừng có đi theo người không quen, nhỡ bị bán thật thì sao giờ”. Nói đến đây, anh đột nhiên dừng lại, nghĩ ra chắc chắn Hà Phỉ đêm mấy ảnh dâm tà ngày trước của mình cho cô xem. Nhưng mà…cô…không hề tức giận thì phải?Hội trưởng đại nhân nhìn ngó xem xét thái độ của cô, ngầm tính xem giải thích chuyện này thế nào. Việc này thật sự oan uổng quá, đây chỉ là di chứng lịch sử để lại, anh không muốn tình cảm hai người lại bị ảnh hưởng vì Bao mãi chẳng hỏi gì, cô đứng lên cũng có vẻ không để ý. Anh chẳng biết nên giải thích từ đâu giờ.“Tiểu Mộc, buổi tối không quay về nhé?” – Anh hôn vành tai cô, giọng điệu gian tà – “Chúng ta thuê phòng khách sạn đi?”Bánh Bao ngượng ngùng ẩn vai anh, cúi đầu xem như chấp trưởng đại nhân rất mừng, mấy ngày không ngửi mùi thịt, thèm ăn lắm người đi thuê phòng khách sạn thật. Hội trưởng đại nhân gọi bữa tối, còn thêm cả rượu. Cô đã đi lang thang mấy tiếng liền, chắc chắn cũng sợ hết hồn rồi. Anh thật muốn an ủi vỗ về cô. Hơn nữa, vụ ảnh chụp của Hà Phỉ, anh không muốn nhắc tới nhưng cũng lo lắng không biết cô có để trong lòng học đẫm máu này cho chúng ta biết H thế nào cũng đừng chụp ảnh lưu lại, hình giường chiếu cũng có thể hại chết người đó nha! *anh này hư hỏng quá =.= mình chết cũng không tin người thế này lại biết quay đầu thấy bờ =.=*> _ Hai người ăn tối xong, hội trưởng đại nhân dụ mãi Bánh Bao mới uống chút rượu. Hai người tắm rửa sạch sẽ xong thì trèo lên giường xem TV. Hội trưởng đại nhân gọi điện thoại cho bố mẹ, sau đó nhìn Bánh Bao ngon lành thơm tho, quyết định rằng đây cũng không phải vấn đề sống chết gì nên thẳng thắn may ra được khoan hồng “Tiểu Mộc, hôm nay…Hà Phỉ tìm em làm gì?”Bánh Bao cứ như con mèo bị lạnh, co lại trong lòng anh “Chị ta cho em xem mấy ảnh chụp, nói là anh…cưỡng hiếp chị ta. Nói anh là thằng khốn kiếp, không nên tin anh”Hội trưởng đại nhân nghe giọng thì thấy không giống tức giận, vì thế ra vẻ không biết “Ảnh gì?”Bánh Bao cứ như con chó bắt được đĩa bay, hết sức tự mãn “Là ảnh anh với chị ta trên giường. Ảnh đó…chắc chắn là giả đúng không? Nào có đứa con gái nào lúc bị hiếp còn tự chụp ảnh, lại còn chọn được góc đẹp! Vì thế em cũng chỉ biết là ảnh chụp là ảnh ghép thôi”. Cô vui vẻ ngẩng đầu hôn hội trưởng đại nhân chụt một cái “Ảnh chụp bị PTS trên mạng đầy, thấy em thông mình chưa?” *anh này coi như may…*“…” – hội trưởng đại nhân im lặng một lúc, sau đó gật đầu ra vẻ rất nghiêm túc – “không ngờ Bánh Bao nhà mình thông minh vậy đấy” *vãi cả thông minh, anh khen con cún anh nuôi à =*Bánh Bao ngốc nghếch đời này cũng không bao giờ ngờ rằng trên đời này có vài người không giống bình thường, lúc HIGH thích chụp ảnh lưu làm kỷ niệm. N năm trước, hội trưởng đại nhân nhà chúng ta cũng là kiểu theo đuổi kích thích mới mẻ khác biệt trưởng đại nhân cũng chẳng muốn cho biết, chỉ muốn phủi sạch. Chuyện này giờ chả tốt lành gì, cứ phủi đi phủi đi cho hết đi. Anh cúi đầu hôn cô, ôm cô như ôm khối đá quý hiếm có trên trần editor Trong vòng 1h nữa, chương cuối sẽ ra lò… Thể loại Hài, Võng du, càng đọc càng ghiềnConverter Myumyu Lạc Hoa cungEdit&Beta Vô Nguyệt, MyumyuNữ chính Thù Tiểu MộcSố chương 81 chươngKể về một người đàn ông vô cùng đặc biệt, anh ta là một kẻ rất giàu lòng yêu thương, sở thích của anh ta là chăm sóc phụ nữ . Đương nhiên, đây cũng không tính là một tật xấu. Phong lưu, vốn là bản tính của đàn ông thôi, chuyện này cũng không có gì đáng chê trách …Nhưng mà…. Nếu anh ta lại luôn thích chăm sóc phụ nữ của người khác, thì đó mới là vấn đề? =_=!!

anh mở đường em yểm trợ review