am muu cua co ay

Get notified when [H 18+] Âm mưu của Cô ấy ( Full) - Nguyên Viện is updated. Sign up with Facebook Sign up with Google. OR . Sign up with Email. Chương 7: Âm mưu bại lộ Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (1.97 MB, 1,114 trang ) Bộ bài Illuminati được sản xuất bởi công ty Steve Jackson Games vào năm 1982. Đây là một bộ bài có vẻ bình thường nhưng bạn sẽ ngạc nhiên khi liên hệ đến những sự kiện sau đây. Và điều đáng sợ hơn nữa chính là dòng thời gian trong bộ bài hoàn toàn trùng khớp với dòng thời gian xảy ra trong hiện thực này. Truyện Âm mưu của cô ấy của tác giả Nguyên Viện kể về một câu chuyện giữa hai người từ khi cô bắt đầu thầm yêu anh. Rồi cơ hội của cô cuối cùng cũng đã đến, ngay lúc anh suy sụp tinh thần và cần giúp đỡ nhất cô đã đến bên anh Âm mưu là gì: Mục lục 1 Danh từ 1.1 mưu kế ngầm (làm việc xấu, việc phi nghĩa) 2 Động từ 2.1 có âm mưu Danh từ mưu kế ngầm (làm việc xấu, việc phi nghĩa) một âm mưu đen tối phá tan âm mưu của địch Đồng nghĩa Đọc chương Lập mưu 3 truyện Âm mưu Hội Tam Hoàng 16+Máy điều hòa nhiệt độ khẽ kêu vo vo lùa vào khắp phòng. Một làn không khí mát rượi, gây cảm giác đặc biệ Vay Nhanh Fast Money. Trọn bộ Âm Mưu Của Cô Ấy Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Âm Mưu Của Cô Ấy Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyện dài kỳ hay full Âm Mưu Của Cô Ấy của tác giả Nguyên Viện rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Truyện Âm Mưu Của Cô Ấy của tác giả Nguyên Viện kể về một câu chuyện giữa hai người từ khi cô bắt đầu thầm yêu anh. Rồi cơ hội của cô cuối cùng cũng đã đến, ngay lúc anh suy sụp tinh thần và cần giúp đỡ nhất cô đã đến bên anh… Cứ vào cứ ngỡ đây là thủ đoạn âm mưu của cô bày ra, nhưng mục đích chung nhất chỉ là cô muốn được gần anh, ở bên cạnh anh nhiều hơn nữa mà thôi. Cuối cùng, cô đã mang thai nhưng trớ trêu khi anh dẫn người khác về làm cho cô đau đớn và suy sụp. Không lẽ đây chính là kết cục cho những chuyện đã làm của cô??? Doc truyen am muu cua co ay lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Âm Mưu Của Cô Ấy full, chương 1, chương cuối. Âm Mưu Của Cô Ấy wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Âm Mưu Của Cô Ấy review, Âm Mưu Của Cô Ấy Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Âm Mưu Của Cô Ấy Danh sách chương Âm Mưu Của Cô Ấy Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment Hai người nhanh chóng đuổi tới phòng cấp cứu bệnh viện, Nghiêm Quân Dịch liếc mắt một cái liền nhìn thấy Mạnh Nhược Kiều kinh hoảng đứng ở ngoài phòng cấp cứu.“Kiều Kiều!”“Cậu!” Mạnh Nhược Kiều khóc chạy vào trong lòng Nghiêm Quân Dịch, nhìn thấy người thân, cô không nhịn được khóc lớn, “Cậu…… Mẹ có thể có việc gì hay không? Ô…… Cháu sợ lắm……”“Đừng sợ.” Nghiêm Quân Dịch dùng sức ôm cô, nhẹ giọng trấn an Mạnh Nhược Kiều. “Có cậu ở đây, đừng sợ! Ba cháu đâu……”“Không biết.” Mạnh Nhược Kiều lắc đầu, “Cháu không liên lạc được với ông ấy, cháu, cháu vừa rồi nghe điện, mới từ trường học tới……”“Để chị gọi điện đến công ty.” Mạnh Uyển Lôi vội vàng lấy di động ra. “Lưu thư ký, ba tôi đâu? Có nói đi nơi nào không?”Nghe thư ký nói không biết, cô nâng tầm mắt, nhìn thấy Nghiêm Quân Dịch sắc mặt xanh mét, cô thở sâu một hơi.“Nếu ông ấy trở lại công ty, bảo ông ấy lập tức gọi cho tôi.”“Kiều Kiều, mẹ cháu tại sao xảy ra tai nạn xe cộ?” Nghe thấy tên đàn ông đáng chết kia không ở đó, Nghiêm Quân Dịch sắc mặt lại càng khó coi, lúc này, tên hỗn đản kia ở đâu?“Cháu không biết…… Nghe cảnh sát nói là lúc đèn xanh bị người lái xe say rượu đụng vào……”“Mẹ cháu một mình đi ra ngoài? Không để tài xế đưa đi?”Mạnh Nhược Kiều khóc lắc đầu, “Bà, bà hình như là muốn mang cơm trưa đến công ty tìm ba, cháu gọi về nhà, quản gia nói rằng mẹ nói bà một mình tự đi cũng được, cho nên……”Tốt lắm, mang cơm trưa cho tên đàn ông đáng chết, mà tên đàn ông đáng chết không ở công ty, ngay cả thư ký cũng không biết đi đâu. Nghiêm Quân Dịch sắc mặt trầm tư, “Gọi di động cho ba cháu không được sao?”“Gọi không được.” Mạnh Uyển Lôi trả lời, “Tôi gọi vài lần, di động vẫn tắt máy.” Cô lo lắng cắn môi, nhìn đèn đỏ trên cửa phòng phẫu thuật. Nghĩ đến mẹ kế đang cấp cứu ở bên trong, lòng của cô cũng hoảng.“Cậu…… Mẹ không có việc gì? Đúng không?” Mạnh Nhược Kiều sợ hãi nhìn Nghiêm Quân Dịch, toàn bộ thân mình sợ hãi mà run run.“Sẽ không, chị sẽ không có việc gì.” Nghiêm Quân Dịch giúp Mạnh Nhược Kiều lau đi nước mắt. “Ngoan, đừng sợ, cậu cháu mình cùng ngồi chờ ở đây. Anh đỡ cháu gái cùng ngồi vào ghế.“Dạ!” Mạnh Nhược Kiều gật đầu, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay Nghiêm Quân Dịch, cả người tiến vào trong lòng anh, một đôi mắt sưng đỏ nhìn chằm chằm phòng cấp cứu. Nghiêm Quân Dịch ôm chặt Mạnh Nhược Kiều, âm trầm quét mắt về phía Mạnh Uyển Uyển Lôi nhanh cầm lấy di động, nhìn thấy lửa giận trên con người đen của anh, cô mím môi, tay không ngừng bấm điện thoại, cố gắng tìm kiếm ba. Nhưng mặc kệ cô tìm như thế nào, nhưng vẫn không thấy gian từng giây từng phút trôi qua, Mạnh Uyển Lôi cũng buông tha cho việc tìm người, cô dựa vào tường, nhìn đèn đỏ, trong lòng càng lo lắng sâu cứu lâu như vậy, tình trạng của mẹ kế có phải tệ lắm hay không?“Kiều, đói bụng sao?” Thấy thời gian đã tối muộn, Nghiêm Quân Dịch thấp giọng Nhược Kiều lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm phòng cấp cứu.“Cậu đi siêu thị mua vài thứ, không đói bụng ít nhất cũng phải uống hộp sữa, được không?” Vuốt tóc cháu gái, Nghiêm Quân Dịch không cho cô cự tuyệt. “Ngoan, nghe lời.”Mạnh Nhược Kiều liếc mắt nhìn Nghiêm Quân Dịch một cái, gật gật Quân Dịch đứng dậy, ánh mắt không nhìn Mạnh Uyển Lôi, cũng không mở miệng hỏi, thẳng cất bước rời Uyển Lôi nhắm mắt, cô biết trong lòng anh lúc này rất giận, sau khi cô không liên lac được với ba, anh cũng không nhìn cô. Cô nghĩ, anh muốn đem tội lỗi đổ trên đầu cô? Thở sâu, cô đứng thẳng thân mình, đứng rất lâu, chân của cô sớm đã tê rần, ý nghĩ cũng hơi hơi choáng váng, cô chờ choáng váng qua đi, mới đi đến gần Mạnh Nhược Kiều, ngồi xổm xuống trước người cô.“Kiều Kiều, mẹ kế không có việc gì.” Nắm tay Mạnh Nhược Kiều, cô dịu dàng nói, “Mẹ kế tốt như vậy, ông trời sẽ phù hộ cho bà.”Mạnh Nhược Kiều chậm rãi đem ánh mắt đặt lên trên người cô. “Ba đâu? Liên lạc không được sao?”Mạnh Uyển Lôi không nói gì, chỉ có thể nhẹ nhàng lắc nhiên, hành lang truyền đến tiếng bước chân dồn dập. “Kiều Kiều!” Mạnh Chí Đức sốt ruột đến bên cạnh cô.“Quân Nghi sao rồi?”“Ba!” Nhìn thấy ba, Mạnh Uyển Lôi đứng lên. “Ba, ba đi đâu vậy? Con tìm ba cả một ngày, nhưng không thể liên lạc được.”“Ba……”“Làm sao, phải đi đâu?” Tiếng nói lạnh lùng từ phía sau truyền đến.“Cậu!” Nhìn Nghiêm Quân Dịch, Mạnh Nhược Kiều nhanh chóng đứng dậy chạy về phía đó, tiến sát vào trong lòng anh, cũng không thèm liếc mắt nhìn ba cô một cái.“Kiều Kiều……” Thái độ con gái nhỏ làm cho Mạnh Chí Đức ngạc nhiên.“Mạnh Chí Đức, nói đi! Cả ngày hôm nay ông đi đâu?” Nghiêm Quân Dịch lạnh lùng nhìn, theo dõi thái độ ông ta. “Sao? Không dám nói sao? Muốn tôi giúp ông nói hay không?”“Cậu……” Ánh mắt lợi hại của Nghiêm Quân Dịch làm Mạnh Chí Đức cảm thấy chột Quân Dịch xả ra một chút cười lạnh. “Có phải cùng đàn bà quấn quýt một ngày ở khách sạn không?” Anh đưa tay lấy tờ báo vứt vào người Mạnh Chí Đức. “Đặc sắc như thế nào, báo viết hết cả rồi.”Anh đến siêu thị mua mấy thứ, trong lúc vô tình lại nhìn thấy mảng tin tức muộn trên tờ báo. “Tổng tài xí nghiệp Mạnh thị cùng đi tân hoan bước vào khách sạn.” Nghiêm Quân Dịch đọc tiêu đề trên tờ báo lên. “A…… Khó trách tìm không thấy người, nói vậy ông đang vui vẻ trong khách sạn, căn bản là không biết có người mang cơm trưa đến công ty ông muốn hai người cùng ăn với nhau, nhưng trên đường lại gặp tai nạn xe cộ, ở phòng cấp cứu đợi một ngày, đến bây giờ còn không biết sống hay chết.”“Ba……” Mạnh Uyển Lôi không thể tin được nhìn ba, cô cầm lấy tờ báo, nhìn thấy ảnh chụp ba ôm một cô gái trẻ đi vào khách sạn.“Tôi……” Mạnh Chí Đức muốn giải thích. “Tôi không biết Quân Nghi sẽ tới công ty tìm tôi, nếu tôi biết, tôi căn bản sẽ không……”“Đủ rồi!” Nghiêm Quân Dịch cắt ngang, xông lên nắm lấy cổ áo ông ta, “Mạnh Chí Đức! Chị tôi nếu có chuyện gì, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ông!”“Mọi người đang làm cái gì? Nơi này là bệnh viện, cấm huyên náo!” Nghe thấy tiếng khắc khẩu, y tá thấp giọng trách cứ.“Cậu……” Mạnh Nhược Kiều ngơ ngác đứng ở tại chỗ, cô nghe những lời cậu vừa nói, mặt tái nhợt không có chỗ nào dựa vào.“Kiều Kiều!” Mạnh Chí Đức đẩy Nghiêm Quân Dịch ra, muốn ôm con gái nhỏ, ai ngờ con gái nhỏ lại đẩy ông ra, lại lần nữa lao vào trong lòng Nghiêm Quân động của con gái nhỏ làm ông bị tổn thương, Mạnh Chí Đức thoáng chốc nói không ra Quân Dịch ôm cháu gái, con ngươi đen lạnh lùng nhìn Mạnh Chí phòng cấp cứu vào lúc này mở ra, bác sĩ đi ra.“Bác sĩ!”Bọn họ nhanh chóng đi lên trước, đã thấy bác sĩ lắc lắc đầu. “Thật có lỗi.”“Không……” Mạnh Nhược Kiều lắc đầu, vội vàng chạy vào phòng cấp cứu. “Mẹ……”“Kiều……” Nghiêm Quân Nghi mở mắt suy yếu, miễn cưỡng nở nụ cười nhìn con gái. “Ngoan, đừng khóc.” Bà nâng tay muốn chạm vào mặt con.“Mẹ!” Mạnh Nhược Kiều cầm tay bà, “Mẹ đừng bỏ con đi…… Mẹ……”Nghiêm Quân Nghi mỉm cười. “Kiều Kiều ngoan, mẹ không còn nữa, con phải ngoan ngoãn nghe lời……” Bà dừng một chút, nhắm mắt.“Con không cần……” Mạnh Nhược Kiều lắc đầu.“Kiều…… Đừng làm cho mẹ lo lắng.” Nghiêm Quân Nghi mở mắt ra, tiếng nói suy yếu. Mạnh Nhược Kiều cắn môi, nước mắt không ngừng rơi Quân Nghi nâng tầm mắt nhìn về phía em trai. “Dịch…… Đừng trách ông ấy, ông ấy không có lỗi……” Bà nhìn chồng, cố gắng cười một Quân Dịch nhếch môi. “Em muốn mang Kiều Kiều rời đi.”“Không được!” Mạnh Chí Đức lập tức mở miệng. “Kiều Kiều là con gái tôi. Cậu dựa vào cái gì mang con bé đi?”“Con muốn cùng cậu……” Mạnh Nhược Kiều khóc nói “Con muốn ở cùng cậu.”“Kiều Kiều……” Mạnh Chí Đức không thể tin được nhìn cô.“Đủ rồi!” Mạnh Uyển Lôi chịu không nổi, cô đánh gãy tranh chấp. “Mọi người đừng ầm ỹ, có gì nói sau…… Để mẹ kế nói chuyện được không?”Nghiêm Quân Nghi cảm kích nhìn cô, lại hiền lành nhìn con.“Kiều Kiều, đợi sau khi tốt nghiệp đại học được không? Tốt nghiệp rồi ở cùng cậu, được không?” Thấy con gái muốn cự tuyệt, bà lại nói “Mẹ xin con, được không?”Mạnh Nhược Kiều cắn môi, không thể không gật đầu.“Ngoan.” Nghiêm Quân Nghi yêu thương vuốt tóc con, nâng tầm mắt nhìn về phía em trai. “Dịch…… Đừng như vậy, đây là ngoài ý muốn, không phải lỗi của ai……”Nghiêm Quân Dịch không nói chuyện, anh không thể tha thứ cho Mạnh Chí Đức, chị căn bản không biết tên chết tiệt này làm cái gì, lúc chị gặp chuyện không may, ông ta đang ở cùng người đàn bà chị lại một chút cũng không cảm kích, lúc này còn nói giúp ông ta, anh vì chị cảm thấy không đáng!Nhìn thấy em trai hai mắt phẫn nộ lạnh lùng, Nghiêm Quân Nghi khẽ thở dài, đôi mắt mệt mỏi chậm rãi nhìn về phía Mạnh Uyển Lôi, “Lôi, cháu lại đây.”Mạnh Uyển Lôi đi về phía bà.“Đến đây! Đem lỗ tai tới gần dì.”Mạnh Uyển Lôi làm theo lời bà, Nghiêm Quân Nghi dùng tiếng nói chỉ hai người nghe được, nói nhỏ bên tai cô “Lôi…… Đừng áp lực bản thân, phải vui vẻ…… Còn có……”“Mẹ kế……” Câu cuối cùng làm cho Mạnh Uyển Lôi trợn to mắt, kinh ngạc nhìn Quân Nghi nở nụ cười, sờ sờ mặt cô, cuối cùng nhìn về phía chồng, nhìn thấy trên mặt ông áy náy, ánh mắt bà dịu dàng, “Mẹ muốn ở một mình cùng Chí Đức……”“Chị!” Nghiêm Quân Dịch mở miệng, lại nhìn thấy khẩn cầu trên mặt chị, anh trừng mắt nhìn Mạnh Chí Đức, không thể không thỏa hiệp.“Kiều, đi thôi.” Anh nâng cháu gái dậy.“Mẹ……” Mạnh Nhược Kiều cắn môi, liếc nhìn mẹ một cái, rồi mới xoay người cùng cậu rời Uyển Lôi đi cuối cùng, Nghiêm Quân Nghi đột nhiên gọi cô lại. “Lôi……” Mạnh Uyển Lôi quay đầu, Nghiêm Quân Nghi diụ dàng cười với cô. “Liền phiền cháu rồi.”Mạnh Uyển Lôi đỏ hốc mắt, xoay người ra khỏi phòng cấp cứu, cô thấy Kiều Kiều ôm Nghiêm Quân Dịch khóc, hai mắt cô chống lại mắt của anh lạnh lành, thản nhiên cúi đầu, không hề nhìn nhắm mắt lại, nhưng ánh mắt của anh vẫn làm cho cô bị thương, không phải lỗi của cô, bọn họ đều biết, nhưng, anh cần một người để trút họ cùng đợi, cho đến khi bên trong truyền đến tiếng khóc Mạnh Chí Đức.“Mẹ!” Mạnh Nhược Kiều cả kinh, nhanh chóng vọt vào phòng cấp Uyển Lôi chưa đi vào, cô nhìn Nghiêm Quân Dịch, anh vẫn lẳng lặng đứng ở tại tiếng khóc cháu gái, Nghiêm Quân Dịch nắm tay, đấm một đấm thật mạnh vào tường.“Anh làm gì thế!” Cô cả kinh, muốn tiến lên nhưng lại dừng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn cố gắng duy trì lãnh đạm, tiếng nói lạnh hơn. “Anh như vậy sẽ chỉ làm mẹ kế không thể yên lòng.”Nghiêm Quân Dịch không nói chuyện, anh rũ tay xuống, con ngươi đen lóe lên khinh bỉ, lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, anh không đi vào nhìn Nghiêm Quân Nghi, ngược lại cất bước rời khỏi bệnh viện. Nhìn anh rời đi, Mạnh Uyển Lôi dùng tay vuốt vết máu trên tường, đó là dấu vết anh lưu lại sau cú đấm vừa rồi, phẫn nộ…… Nước mắt theo khóe mắt chảy tựa trán vào tường, nhắm mắt lại. Cô vẫn nhớ rõ ánh mắt khi anh ròi đi, bi thương, thống khổ như vậy, cô biết, anh đau đến nỗi không khóc được…… Mà cô, khóc thay sau ngày đó ở bệnh viện, Mạnh Uyển Lôi không nhìn thấy Quân Dịch nghiêm khắc, anh không đi học, ngay cả lễ tang mẹ kế anh cũng không xuất nghe nói Kiều Kiều có đi tìm anh, cô bé đi khắp nơi tìm cũng tìm không thấy người, Kiều Kiều gấp đến độ mỗi ngày đều hai mắt đẫm lệ lưng tròng, Mạnh Uyển Lôi không thể không thừa nhận, cô cũng thực lo lắng. Cô biết Nghiêm Quân Dịch cùng mẹ kế tình cảm rất tốt, cái chết của mẹ kế đả kích rất lớn đến anh, nhưng cô không nghĩ tới anh sẽ biến mất như vậy, cũng không nghĩ anh không xuất hiện để nhìn mặt mẹ kế lần lẽ anh hận mẹ kế ngốc sao? Mạnh Uyển Lôi thở dài, mẹ kế đã qua đời hơn một tháng, ba ảm đạm một thời gian, nhưng gần đây lại chứng nào tật nấy, tam không ngũ khi liền thấy ông ta ôm một người phụ nữ khác nhau. Cô nghĩ, nếu Nghiêm Quân Dịch có để ý tới báo chí, nhất định cũng sẽ thấy được? Anh nhất định sẽ càng tức giận? Cũng nhất định sẽ càng hận người Mạnh gia, nghĩ vậy, Mạnh Uyển Lôi cười một chút, đối với hành vi của ba cô không biết nên nói cái gì, chỉ có thể lựa chọn coi Đối với Nghiêm Quân Dịch, cô không cách nào làm lại cước bộ, Mạnh Uyển Lôi nhìn nhà trọ trước mắt, cô tìm ra nơi anh ở, tuy rằng Kiều Kiều đã tìm đến rất nhiều lần, nhưng chưa hề thấy người, nhưng cô vẫn quyết định tới nơi này trước tìm nhà trọ không có người, cô ngay cả quán đêm anh thường xuyên lui tới cũng điều tra ra, cô có nhiều thời gian, có thể từ từ Dịch…… Cầu xin cháu……Đây là câu cuối cùng mẹ kế nói với cô, cô kinh ngạc nhìn về phía mẹ kế, lại nhìn thấy sự hiểu rõ tất cả trong mắt kế đã sớm đã nhìn ra sao? Khi cô còn không biết, còn trốn tránh, mẹ kế đã đem tất cả thu vào trong mắt, chỉ không nói ra mà thôi, dịu dàng canh giữ ở phía nghĩ tới nụ cười cuối cùng của mẹ kế, trong lòng không khỏi đau sâu, Mạnh Uyển Lôi nhịn xuống chua xót trong lòng, ấn chuông cửa, đợi trong chốc lát, cô bắt đầu gõ cửa. “Nghiêm Quân Dịch, anh ở đâu? Nghiêm Quân Dịch –” Gõ vài cái, nhưng vẫn không có lời đáp, cô vẫn không hết hy vọng, “Nghiêm Quân Dịch! Anh ở bên trong thì mở cửa đi, Nghiêm Quân Dịch!” Cô đẩy cửa ra, tay phải tiếp tục gõ.“Nghiêm……” Tiếng của cô dừng lại, nhìn cửa bị đẩy ra. Cửa không có khóa……Cô trong lòng vui vẻ, có người khác ở bên trong?Cô chạy nhanh đẩy cửa ra, bước vào trong phòng. Bên trong một mảnh hắc ám, rèm nặng nề che kín cửa sổ, khiến cho cô không nhìn thấy môi, tay cô sờ vào vách tường, chạm đến công tắc bật đèn, mới ấn nút bật, một lực đạo nặng nề đột nhiên áp về phía cô.“A!” Mạnh Uyển Lôi hoảng sợ, đèn cũng sáng lên, cô nhất thời chưa thích ứng được ánh sáng, dùng một tay che mặt, mũi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.“Cô tới đây làm gì?” Nghiêm Quân Dịch vây cô trong cánh tay, con ngươi đen vẩn đục nhìn cô chằm chằm, mùi rượu trên người nặng đến mức ngay cả lúc nói chuyện cũng có hương vị của ứng với ngọn đèn, Mạnh Uyển Lôi nhìn về phía anh, nhìn khuôn mặt sạch sẽ tuấn mỹ lúc này đầy râu ria, tóc đen hỗn độn, quần áo trên người nhăn nhúm, cả người giống kẻ lang thang lôi thôi lếch rựợu trên người anh rất đậm, cô thấy trên sàn nhà toàn là vỏ chai rượu, anh đã uống bao nhiêu rồi?Nhấp mím môi, cô nâng tầm mắt cùng anh nhìn nhau, thanh âm lạnh nhạt, không bởi vì bị nhốt giữa anh và tường mà khiếp đảm, “Tôi đến xem anh đã chết chưa.”“Ồ?” Anh cười, “Thấy tôi còn sống rồi, cô có thể đi.” Anh buông tay, xoay người đi về hướng sô pha, tiện tay cầm lấy một chai rượu, đem cả người ném vào ghế sô pha, ngửa đầu bộ dáng anh suy sụp, Mạnh Uyển Lôi cắn môi, đi lên phía trước đoạt lấy chai rượu trong tay anh.“Cô làm gì hả!” Bị đoạt rượu, Nghiêm Quân Dịch nâng tầm mắt trừng cô, lại thấy cô há miệng đem số rượu còn lại uống hết.“Khụ khụ……” Cô uống quá nhanh, không cẩn thận bị sặc, rượu làm cho cô nhíu mày, cô lau miệng, đem chai rượu rỗng vứt lên sàn nhà. “Anh cho là uống rượu có thể thay đổi tất cả sao?”“Không phải chuyện của cô.” Nghiêm Quân Dịch muốn lấy một chai rượu Uyển Lôi nhìn thấy, vội vàng đoạt lấy, sau đó mở nắp ra, đem đổ toàn bộ vào trong miệng.“Mạnh Uyển Lôi!” Động tác của cô chọc giận anh, Nghiêm Quân Dịch đứng dậy bắt lấy tay cô, ai ngờ cô lại cúi đầu cắn anh, anh đau đến mức phải buông tay ra. “A!”Mạnh Uyển Lôi thừa cơ ôm lấy toàn bộ rượu, chạy đến cửa, đem rượu quăng hết ra bên ngoài, sau đó dùng lực đóng cửa lại.“Mạnh Uyển Lôi!” Không nghĩ tới cô dám làm như vậy, Nghiêm Quân Dịch trừng lớn mắt, tức giận đánh về phía cô, đem cô đặt ở trước cửa.“Sao?” Mạnh Uyển Lôi nâng cằm lên, lạnh lùng nhìn anh. “Muốn đánh tôi sao? Dùng tay đi!”“Cô!” Khiêu khích của cô khiến Nghiêm Quân Dịch giơ lên tay phải, nhìn khuôn mặt cô lạnh lùng nhỏ nhắn, tay lại chậm chạp không thể hạ rất tức giận, người con gái này này dựa vào cái gì quản anh? Cô ta nghĩ cô ta là ai? Tự tiện tiến vào địa bàn của anh, tự tiện vứt bỏ rượu của anh, hiện tại, lại tự tiện dùng cái loại ánh mắt thương hại này nhìn anh.“Đừng dùng cái loại ánh mắt này nhìn tôi!” Anh hướng cô rống.“Bằng không thì sao? Lúc này anh chỉ là kẻ vô dụng đáng thương, tôi cảm thấy khổ sở thay mẹ kế, vì đã có loại em trai vô dụng như thế này.” Cô chê cười, vẻ mặt lộ vẻ đồng tình.“Câm miệng! Cô dựa vào cái gì nói như vậy? Bà ấy chết không phải do người Mạnh gia các người làm hại hay sao!” Anh căm tức cô, khuôn mặt đến gần cô. “Bà đến chết cũng không biết, lúc bà đang thống khổ, người đàn ông bà yêu nhất đang ở cùng với người đàn bà khác!”Anh vì Nghiêm Quân Nghi ngốc mà cảm thấy phẫn nộ, càng tức tên Mạnh Chí Đức đáng chết, chị vứt bỏ hết thảy đi theo ông ta, ông ta lại không quý trọng tốt.“Ít nhất mẹ kế cũng hạnh phúc.”“Hạnh phúc?” Nghiêm Quân Dịch cười nhạo, “Ngay cả hôn lễ cũng không có, không danh không phận, cái này gọi là hạnh phúc?”“Ít nhất ba yêu bà……”“Phải không?” Anh lấy cầm cầm một đống báo chí quăng cho cô. “Nhìn mấy thứ này xem, sau đó nói lại câu cô vừa nói một lần nữa!”Mạnh Uyển Lôi cúi đầu nhìn báo chí rơi trên mặt đất, đều là những tin đồn tình cảm của ba mấy ngày nay, cô thoáng chốc không nói gì.“Sao? Không phản đối sao?” Nghiêm Quân Dịch cười lạnh, thô lỗ bắt lấy cô, anh mở cửa ra, dùng sức đẩy, “Cút!”“Không cần!” Thấy anh muốn đóng cửa lại, Mạnh Uyển Lôi đưa tay vào khe cửa. “A!” Cánh cửa làm kẹt ngón tay của Quân Dịch vội vàng buông tay ra, bắt lấy tay cô, “Có làm sao hay không……” Vừa nói quan tâm xong, anh lập tức im bặt, tức giận bỏ tay cô chết! Anh đang làm gì? Anh vuốt tóc, phiền chán trừng mắt nhìn Uyển Lôi nắm tay bị thương, nhìn ngón tay ửng đỏ, lắc đầu. “Tôi không sao, anh đừng tự trách.”“Cô……” Nghiêm Quân Dịch nhắm mắt, “Về đi!” Giọng nói lạnh lùng, anh xoay người đi vào phòng khách, nhưng lại nghe thấy tiếng bước chân đi chết? Anh rủa thầm, chịu không nổi xoay người bắt lấy cô, thô lỗ đem cô đặt ở trên tường, con ngươi đen căm tức nhìn cô. “Mạnh Uyển Lôi! Cô không đi còn ở đây làm gì?”Cô không nói gì, không thể thành thực nói cô không thể bỏ lại anh vào lúc này. Anh giống như con hổ bị thương ở đầu, cô không thể để anh một mình liếm miệng vết thương, không thể để anh một mình chấp nhận sự thật người thân qua đời, cô muốn cùng anh…… Bởi vì…… Bởi vì cô yêu không thể không thừa nhận, cô yêu anh! Yêu một người vĩnh viễn sẽ không yêu cô.“Nói chuyện đi–” Anh rống, mà cô lại vẫn im lặng, mở to một đôi mắt to nhìn anh, ánh mắt như nước kia làm cho anh cảm xúc dao Quân Dịch nheo mắt, cười một chút. “Một mình đến đây, cô không sợ tôi sẽ làm gì cô sao?” Anh uy hiếp gần sát cô, bàn tay dán sát vào thắt lưng của cô, hướng lên trên hoạt động, cơ hồ muốn đụng tới bộ dọa cô, muốn cô sợ hãi mà chạy đi.“Không sợ.” Cô trả lời, đối với anh, cô chưa bao giờ sợ, cô sợ bản thân mình yêu anh, một khi thừa nhận, chính là vạn kiếp bất phục. Nhưng giờ phút này cô cam tâm tình nguyện, cho dù bị thương cũng không sao, cô tự nguyện trầm luân……“Cô……” Anh trừng cô, lời của cô làm cho anh phẫn nộ, bình tĩnh của cô làm cho anh phát điên, anh tức giận chế trụ cằm cô.“Đây là cô tự tìm!” Anh lớn tiếng cảnh cáo, cúi đầu thô lỗ hôn trụ cánh môi cô. Thông tin truyện Âm mưu của cô ấy Đánh giá 9/10 từ 3 lượt. Truyện Âm mưu của cô ấy của tác giả Nguyên Viện kể về một câu chuyện giữa hai người từ khi cô bắt đầu thầm yêu anh. Rồi cơ hội của cô cuối cùng cũng đã đến, ngay lúc anh suy sụp tinh thần và cần giúp đỡ nhất cô đã đến bên anh... Cứ vào cứ ngỡ đây là thủ đoạn âm mưu của cô bày ra, nhưng mục đích chung nhất chỉ là cô muốn được gần anh, ở bên cạnh anh nhiều hơn nữa mà thôi. Cuối cùng, cô đã mang thai nhưng trớ trêu khi anh dẫn người khác về làm cho cô đau đớn và suy sụp. Không lẽ đây chính là kết cục cho những chuyện đã làm của cô??? Vì ghen tức mà cô làm ra một hành động ngu xuẩn khiến cho anh bắt gặp. Từ đó, trong mắt anh cô là người ngoan độc và xấu xa nhất. Nhưng từ lúc ấy, trong mắt cô anh chính là người cô thầm ngưỡng mộ nhất. Cho đến một ngày, anh vì mất người thân mà suy sụp..cô đã đến bên anh…là tình nhân của anh. Dùng nhiều thủ đoạn, kế hoạch ngay cả che dấu tâm tư của chính mình cô cũng chỉ mong mỗi một điều là được ở cạnh anh. Khi cô mang thai, anh lại đưa một người phụ nữ khác về nhà phá vỡ tất cả những hy vọng nhỏ nhất của cô. Kết cục, cô chỉ là một nhân tình trong bóng tối không có ánh sáng cũng không có được tình yêu? Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Nguyên Viện Thể loại Ngôn Tình, Ngược Nguồn bongsabj Trạng thái Full Chương cuối Chương 11Giới thiệu truyện Truyện Âm Mưu Của Cố Ấy xoay quanh câu chuyện giữa hai người từ khi cô bắt đầu thầm yêu anh. Cuối cùng cơ hội của cô đã đến trong một lần anh suy sụp và cần sự giúp đỡ…Ngỡ ra tất cả điều đó đều là những âm mưu thủ đoạn của cô, nhưng tất cả chỉ cùng chung một mục đích là được ở gần cùng, cô mang thai nhưng lại trớ trêu thay khi anh công khai dẫn một người mới đến làm cho cô đau khổ và suy sụp. Không lẽ đây lại là kết cục cho những gì cô đã làm ???Download Ebook Âm Mưu Của Cô Ấy – Nguyên Viện FullEbook Âm Mưu Của Cô Ấy – Nguyên Viện – Full Epub – FullEbook Âm Mưu Của Cô Ấy – Nguyên Viện – Full Prc/Mobi – FullEbook Âm Mưu Của Cô Ấy – Nguyên Viện – Full Pdf – Full Vì sao lại hôn cô? Anh rõ ràng sẽ không có ý tứ kia, hơn nữa cô vẫn là tiểu nữ sinh vừa tròn mười tám, anh đối với tiểu muội muội không có hứng thú, huống chi tiểu muội muội kia còn họ Mạnh. Vậy vì sao anh lại hôn cô? Nghiêm Quân Dịch nhíu mày, nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường kia, khi đó cằm của cô nâng cao lên, mắt đẹp toát ra vẻ bất tuân, cánh môi hồng nhạt khẽ mím lại, bộ dáng cao ngạo kia, làm cho anh nghĩ đến cô năm năm trước; điều khác là, mặt của cô nhọn hơn, không mượt mà như khi còn nhỏ, nhưng lại có hương vị của một tiểu nữ lễ phục làm lộ ra đôi vai nhỏ, dưới xương quai xanh xinh đẹp là bộ ngực tuyết trắng, bộ lễ phục bao chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn, trong suốt dưới ánh trăng, cô như vậy thực mê thả tay xuống, không phải không đánh được, anh cũng không có thói quen đánh con gái, nhưng lần đầu tiên bị bàn tay con gái đánh, muốn dọa cô thôi. Nhưng mà, anh nên sớm biết, người con gái cao ngạo kia làm sao có thể sợ? Ngược lại là dương cao khuôn mặt nhỏ nhắn, khiêu khích trừng mắt nhìn anh. Bộ dáng quật ngạoquật cường+kiêu ngạo kia thực không dễ coi, nhưng anh vẫn ngượng ngùng buông tay, mà trong một giây buông tay kia, anh thấy khóe môi cô gợi lên đùa cợt, ánh mắt có khinh thị. Biểu tình của cô kích thích anh, không kịp nghĩ lại, anh liền hôn hôn thật mềm thật thơm, cánh môi mềm giống kẹo đường, miệng có vị ngọt của sâm banh, hôn lên cảm giác ngọt ngoài ý nhiên, để cho anh đắc ý là ánh mắt kinh ngạc trừng anh kia, hừ hừ, rốt cục cũng kinh ngạc đi? Không dự đoán được anh bày ra chiêu này chứ gì?Anh ở trong lòng nghĩ ác, nhưng còn chưa đủ, anh cố ý cắn nát môi cô, nếu không đánh con gái, đáp lễ nho nhỏ kia một chút không quá phận?Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận, anh không phủ nhận, tâm tình của anh tốt vậy, Nghiêm Quân Dịch gợi lên ý cười.“A!" Cổ tay đột nhiên một trận đau đớn, anh hoàn hồn, nhìn thấy tây dương kiếm trên tay đã bay ra ngoài.“Chậc chậc, học đệ, khi đấu kiếm không tập trung, không sợ học trưởng anh dùng sức một cái, không cẩn thận cho khuôn mặt xinh đẹp của cậu bị thương sao?"Lưỡi kiếm sắc bén để trên cổ Nghiêm Quân Dịch, người đàn ông tay cầm tây dương kiếm cởi mặt nạ bảo hộ, lộ ra khuôn mặt anh tuấn tục tằng dã trỏ đẩy kiếm ra, Nghiêm Quân Dịch cũng tháo mặt nạ bảo hộ, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ, đám người đang đứng một bên xem cuộc chiến lập tức hò hét. Anh vuốt nhẹ mái tóc đen ẩm ướt, sớm có thói quen bị một đám háo sắc quay chung quanh, mím cánh môi, xoay người nhặt lên tây dương kiếm rơi trên mặt lại mất tập trung khi đang luyện kiếm, điều này trước nay chưa từng có, khi luyện kiếm anh vô cùng chuyên chú, nhưng hôm nay vẫn nghĩ đến người con gái Mạnh Uyển Lôi kia, làm cho anh đã quên chính mình đang cùng người ta so Quân Dịch mặt hơi trầm xuống, mày không khỏi nhíu lại.“Học đệ, cậu đang nghĩ gì?" Phương Nhĩ Kiệt tới gần Nghiêm Quân Dịch, trên mặt vô cùng tò mò, lần đầu tiên nhìn thấy anhNghiêm Quân Dịch so kiếm không chuyên tâm, dễ dàng khiến cho anhPhương Nhĩ Kiệt đánh bại.“Không có gì." Nghiêm Quân Dịch đi vào phòng nghỉ, buông mặt nạ bảo hộ, cầm lấy khăn mặt lau mặt và nước khoáng.“Thật không?" Phương Nhĩ Kiệt theo ở phía sau, tùy tay đem mặt nạ bảo hộ ném tới ghế, một đôi mắt thẳng đánh giá Nghiêm Quân Dịch.“Làm sao?" Quán nước miếng, nhìn thấy ánh mắt Phương Nhĩ Kiệt hứng thú dạt dào, Nghiêm Quân Dịch ngữ khí có điểm ác liệt, “Đừng dùng ánh mắt kia nhìn em, em không có cái hứng thú này."“Yên tâm, anh biết em như thế nào mà." Hai người bọn họ là mặc chung quần mà lớn lên, cho dù Nghiêm Quân Dịch bộ dạng đẹp đến đâu, anh cũng không có hứng thú với đàn kệ anh ta, Nghiêm Quân Dịch cởi bộ kiếm phục màu trắng trên người ra, trên người là quần bò cùng áo T-shirt, cầm lấy ba lô màu đen chuẩn bị rời đi.“Này! Đừng như vậy! Chỉ nói cho anh nghe thôi!" Phương Nhĩ Kiệt cũng không buông tha cho anh, cánh tay nắm ở vai. “A Dịch, cậu gần đây làm sao vậy? Thường thường mất hồn mất vía, phát sinh chuyện gì?"“Phương Nhĩ Kiệt, anh rảnh lắm sao?" Nghiêm Quân Dịch tức giận đẩy tay anh ta ra, đem ba lô đeo ở sau người, tiếp tục đi về phía trước.“Anh đang quan tâm đến cậu." Phương Nhĩ Kiệt tiếp tục ở sau lưng nói.“Không cần." Cùng nhau lớn lên từ nhỏ, anh làm sao không biết họ Phương thầm nghĩ muốn nghe bát quái?“Đừng như vậy! Có cái gì phiền não nói cho anh nghe đi, có lẽ anh có thể giúp……" Bóng người phía trước ngừng lại, Phương Nhĩ Kiệt cũng dừng lại cước bộ.“Làm sao vậy?" Theo ánh mắt Nghiêm Quân Dịch nhìn xuống, anh ta huýt sáo. “Oa! Rolls-Royce, đây là đại tiểu thư nhà ai?"Nghiêm Quân Dịch không nói chuyện, nhưng thật ra mày chậm rãi nhăn lại. Chiếc xe này……“Đây là học sinh mới sao? Ngày đầu tiên đến trường đã phô trương như vậy." Phương Nhĩ Kiệt đứng ở bên cạnh Nghiêm Quân Dịch, khuỷu tay dựa vào lan can, tò mò nhìn chằm chằm chiếc xe xa hoa lầu cũng vây quanh một đám người, tò mò chỉ trỏ chiếc xe xuống xe, cung kính mở cửa xe phía sau, một bóng người mảnh khảnh đi ra. Nhìn thấy là con gái, Phương Nhĩ Kiệt lại thổi một tiếng huýt gió. “Chậc chậc chậc, là mỹ nữ nha! Bộ dạng thật đúng là đẹp, xem ra hoa hậu giảng đường của trường chúng ta phải thay đổi…… Hả? Sao anh cảm thấy mỹ nữ này có điểm quen mặt…… Nha? Đây không phải Mạnh Uyển Lôi sao?"Phương Nhĩ Kiệt trừng lớn mắt, Mạnh Uyển Lôi…… Đó không phải là Kiều Kiều……“A Dịch, sao cô ta lại chạy tới trường chúng ta?"Nghiêm Quân Dịch căn bản không nghĩ trả lời Phương Nhĩ Kiệt, trừng mắt nhìn thân ảnh Mạnh Uyển Lôi, anh chau mày. Cô xuất hiện tại đây cũng làm anh ngoài ý nay là ngày học sinh mới nhập học, đến trường bọn họ chỉ có một nguyên nhân, nhưng là, vì sao? Anh nghĩ đến Mạnh Uyển Lôi sẽ đi học ở trường học quý tộc, bằng không thì là đi du học, nhưng cô lại xuất hiện ở đây, quả thực làm cho người ta không thể tưởng tượng.“Này! A Dịch, cô ta bước vào tòa nhà khoa âm nhạc của cậu nha!" Phương Nhĩ Kiệt lấy tay chỉ chỉ. “Cô ta sẽ không học ở khoa âm nhạc chứ?"Nghiêm Quân Dịch mím môi, liếc trắng mắt. “Anh thực ầm ỹ." Nói xong, xoay người tiếp tục đi về phía Nhĩ Kiệt cũng không tức giận, nhún vai, tiếp tục theo ở phía sau. “Được, anh không ầm ỹ, nói nghiêm túc với cậu này, nghe nói cậu cự tuyệt vào học viện âm nhạc Julia?" Trường học kia là giấc mộng của những người học âm nhạc, người này lại cự tuyệt.“Ừ!" Nghiêm Quân Dịch lên tiếng.“Vì sao cự tuyệt? Là không có tiền sao? Anh có thể cho cậu mượn nha!" Hắn Phương Nhĩ Kiệt thực ra rất tốt lời nói của anh lại đổi lấy cái nhìn thoáng qua của Nghiêm Quân Nhĩ Kiệt lập tức phiết môi, “Rồi, anh biết cậu đại gia cái gì cũng không thiếu, mà tiền thì nhiều nhất."Nghiêm ba, nghiêm mẹ sinh tiền nhưng gia đình có chút danh tiếng âm nhạc, lưu lại di sản rất nhiều, hơn nữa Nghiêm Quân Dịch mê một ít đầu tư, cũng buôn bán lời không ít.“Vậy cậu làm sao không đi du học? Đây chính là cơ hội khó có được, cự tuyệt rất đáng tiếc?"Nghiêm Quân Dịch dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn hắn ta. “Anh chẳng phải cũng cự tuyệt vào học viện y Havard hay sao?" Anh ta có tư cách nói anh sao?“A? Cậu có biết!" Phương Nhĩ Kiệt vẻ mặt vô Quân Dịch hừ nhẹ, lại tiếp tục cước Nhĩ Kiệt lần này không hề đi theo đằng sau Nghiêm Quân Dịch, ngược lại đi đến bên cạnh anh, cánh tay dùng sức ôm lấy cổ của anh. “Tiểu tử, sau khi tốt nghiệp sẽ trở về trấn nhỏ sao?"“Vô nghĩa!" Nếu không phải vì học bài, anh cũng sẽ không ở lại đây.“Cậu bỏ lại chị Quân Nghi và Kiều Kiều sao?" Phương Nhĩ Kiệt nhíu mày, nhưng mà đáp án sớm đoán được, thanh mai trúc mã này của anh thích sự yên tĩnh, ham muốn hưởng thụ vật chất thấp, chỉ thích ở một nơi nhỏ vùng nông thôn tận hưởng những ngày ưu nhàn, năm đó nếu không phải chị Quân Nghi bắt cậu ấy, cậu ta căn bản sẽ không đến Đài Bắc học đại với Nghiêm Quân Dịch mà nói, âm nhạc là tùy ý, chỉ cần nghe, ở nơi nào cũng có thể là khúc nhạc tuyệt vời, mà không nhất định phải học đại học.“Em sẽ lên thăm bọn họ." Anh nhìn về phía Phương Nhĩ Kiệt. “Không phải sau khi tốt nghiệp anh cũng trở về sao?" Thành phố lớn này tuy rằng phồn vinh, nhưng bọn họ vẫn thích nhóm cố hương.“Đương nhiên." Phương Nhĩ Kiệt cười rất đáng ghét, trừng mắt với anh. “Người nghèo như anh, ở nông thôn vẫn thích hợp hơn."Nghiêm Quân Dịch lãnh đạm liếc mắt một cái nhìn anh ta, khóe môi cũng khẽ nhếch, nhưng vẫn bỏ cánh tay anh ta đang để trên vai mình xuống.“Nói chuyện thì nói, nhưng đừng động thủ động cước." Anh cũng không hứng thú cho đàn ông chạm vào.“Đừng lạnh lùng như thế!" Phương Nhĩ Kiệt phiết môi, tiếp tục pha trò. “Đúng rồi, Mạnh Uyển Lôi vào trường chúng ta học, về sau không phải sẽ thường chạm mặt?"Nghiêm Quân Dịch căn bản không muốn trả lời. Trường học lớn như vậy, khả năng chạm mặt rất thấp, huống chi Phương Nhĩ Kiệt học khoa y, cách khoa âm nhạc rất xa, về phần anh……Năm thứ tư cùng năm thứ nhất thường không cùng xuất hiện, nhưng…… Vì sao cô lại đến đây học? Nghiêm Quân Dịch nhíu mi, tâm tư lại truyền xa……Đúng vậy, không cùng xuất hiện, nhưng những lời này ở ngày thứ ba đi học liền bị phá Quân Dịch nheo mắt nhìn đám con gái lớp dưới đang xin tiến vào câu lạc bộ, có học sinh nữ anh không ngại, câu lạc bộ đấu kiếm có anh cùng Phương Nhĩ Kiệt chủ đạo, bốn năm chả có cái gì nhiều nhưng nữ sinh muốn gia nhập thì một mà, bình thường ở cửa đầu tiên đã bị loạiAnh muốn có người thực lòng muốn vào câu lạc bộ, mà không phải một đám háo sắc, bởi vậy ngay từ đầu đã phải giải thích các quy tắc của câu lạc nhất, phải có thể lực tốt, bởi vậy mặc kệ nam nữ, tất cả phải chạy ba ngàn hai, thành tích tốt, ít nhất không thể bị đúp, anh cũng không muốn trước đêm trận đấu còn có một đống ngu ngốc phải thi ba, cũng là điều quan trọng nhất, anh sẽ cử ra người yếu nhất của câu lạc bộ so kiếm với người đang muốn gia nhập, chỉ cần thắng, có thể kiện khắc nghiệt như vậy, bình thường hai cửa đầu tiên đã loại một đống người, đương nhiên, nữ sinh muốn gia nhập ở cửa thứ nhất đã hoàn toàn bỏ mình. Cho tới bây giờ, chưa có nữ sinh nào đạt được ba cửa này.“Này! Mạnh Uyển Lôi cũng biết đấu kiếm?" Phương Nhĩ Kiệt thú vị nhỏ giọng hỏi anh, một đôi mắt tràn đầy hứng thú nhìn mỹ nữ lớp dưới đang đứng ở phía trước. Trưởng câu lạc bộ đấu kiếm là anh, phó câu lạc bộ là Nghiêm Quân Dịch, trên cơ bản một người năm thứ năm, một người năm thư tư, hai người sớm nên nhường lại vị trí cán bộ mà, ai bảo ở câu lạc bộ đấu kiếm không ai mạnh hơn bọn họ, bởi vậy trước khi tốt nghiệp, bọn họ vẫn tiếp tục ở câu lạc bộ này.“Ai biết?" Anh đối với Mạnh Uyển Lôi căn bản không quen, ai biết cô ta hiểu biết về đấu kiếm hay không? Liền ngay cả cô ta học ở khoa âm nhạc này cũng làm cho anh kinh ngạc được chưa?Danh viện thiên kim học vài nhạc khí hẳn không ngại, tuy nhiên có học được tốt hay không lại là chuyện khác, nhưng hai ngày nay anh lại thường nghe được chuyện về Mạnh Uyển gồm tiếng đàn của cô làm cho giáo sư kêu là thiên nhân, hô rằng thiên tài âm nhạc thứ hai cuả trường học đã xuất hiện – người thứ nhất là anh, Nghiêm Quân chỉ như vậy, còn nghe nói cô đối với nhạc lý cùng các loại âm nhạc đều rất quen thuộc, ở lớp học trao đổi cùng giáo sư, làm cho giáo sư rất có, trừ bỏ học thức, nghe nói cô còn là ngôi sao sáng giá của câu lạc bộ tennis, một thân mát mẻ đánh cầu hấp dẫn một đống nam sinh vây hai ngày, ba chữ Mạnh Uyển Lôi liền nổi tiếng tại trường học, thành hoa hậu giảng đường chỉ ngắm mà không thể chạm trong miệng nam sinh, xinh đẹp cùng có học thức, thời gian ngắn ngủn đã trở thành nhân vật phong vân, mặc kệ đi đến đâu cũng có thể nghe được chuyện của hiện tại, cô ta còn bước vào câu lạc bộ đấu kiếm, nhìn cô ta gầy teo yếu ớt, cổ tay nhỏ tưởng như bẻ là gãy, cô ta biết đấu kiếm?Nghiêm Quân Dịch thu hồi tầm mắt, tầm mắt lại chuyển sang học đệ canh giữ ở cửa thứ ba, hoài nghi anh ta nhân ý tới ánh mắt học trưởng, học đệ vội vàng kêu oan. “Học trưởng, em không có, cô ấy thật sự rất mạnh." Anh cũng bị dọa đó? Thế nhưng bại bởi một người con gái, lại còn là mỹ nữ, ngao ô……“Thật sự?" Phương Nhĩ Kiệt ôm lấy cổ học đệ, nhỏ giọng hỏi “Hai người so mấy chiêu?"Học đệ giơ ra một ngón tay. “Một chiêu, em đã thua."Phương Nhĩ Kiệt huýt sáo.“Chúng ta tiếp tục mắt to trừng đôi mắt nhỏ như vậy sao?" Tiếng Mạnh Uyển Lôi đạm vang lên, nhìn quét qua bọn họ một cái, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Nghiêm Quân Dịch. “Hay là chuyện có con gái vượt qua sự kiểm tra đã đả kích sự tự cao tự đại buồn cười của đàn ông các anh?"“Ái chà, lời này rất khiêu khích!" Phương Nhĩ Kiệt hích vai Nghiêm Quân Dịch. “Phó câu lạc bộ, người ta khiêu khích cậu nha!"“Thực kinh ngạc, không nghĩ tới thiên kim Mạnh gia cũng biết đấu kiếm, đó không phù hợp với trò chơi của danh viện nha." Nghiêm Quân Dịch nhếch môi, nhàn nhạt trào phúng lại.“Chỉ đơn giản là phòng thân, chơi đùa thôi." Mạnh Uyển Lôi cười một chút dịu dàng có lễ với anh, “Không nghĩ tới tôi đùa một chút cũng có thể vượt qua bài kiểm tra, tôi cũng thực kinh ngạc."“A, người có thể thắng Tiểu Kỉ cũng rất nhiều, cô không phải người đầu tiên." Ngụ ý, thắng loại gà yếu như Tiểu Kỉ cũng không cần cao hứng.“Học trưởng, em trúng đạn rồi sao?" Hơn nữa còn bị thật nhiều súng bắn, đau quá đi!“Hư!" Phương Nhĩ Kiệt che miệng Tiểu Kỉ.“Vậy là tốt rồi." Mạnh Uyển Lôi thở một hơi, cười càng đẹp hơn. “Tiểu Kỉ học trưởng, người ta nói danh sư xuất cao đồ thầy giỏi thì trò giỏi, chỉ tại thầy kém thôi……" Cô dừng một chút, tư thái tao nhã lại mê người. “Cho nên không phải anh sai, mà là cấp trên chỉ đạo quá kém."“Ách…… Ha ha, thật không?" Nhìn thấy mỹ nữ cười, Tiểu Kỉ thẹn thùng gãi đầu, đoạn trúng đạn bi thảm vừa rồi toàn bộ biến lập tức một mắt lạnh trừng đến làm cho anh ta sợ tới mức vội vàng thu hồi nụ cười trên hồi cái trừng lạnh, Nghiêm Quân Dịch đem tầm mắt dời về phía Mạnh Uyển Lôi, thấy cô đang cười xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại toát ra tia lửa. Tia lửa kia anh không xa lạ, một đêm nào đó nửa tháng trước, trong mắt cô lóng lánh loại khiêu khích này. Mà nửa tháng nay, anh không gặp qua cô. Ngày trước khi đưa Kiều Kiều trở về đều nhất định sẽ gặp cô, nhưng nửa tháng nay lại biến mất, anh nghĩ là nụ hôn kia dọa đến cô, hoặc là làm cho cô tức giận đến không muốn lại nhìn thấy cũng không có khái niệm, không thấy cô ta cũng sẽ không hiện tại cô lại chủ động xuất hiện ở trước mặt anh, hơn nữa lại là một bộ dáng kiêu ngạo bất lắm, có ý tứ!Nghiêm Quân Dịch nở nụ cười, bất thình lình tươi cười làm cho Mạnh Uyển Lôi giật mình, mắt đẹp hiện lên một tia cảnh giác, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn bình tĩnh như trước, lạnh lùng cùng anh nhìn nhau.“Học muội, hoan nghênh tham gia vào câu lạc bộ đấu kiếm." Nghiêm Quân Dịch khom người hoan nghênh, làm một cái lễ với cô như một kị sĩ, hành động tự nhiên mà mê người. “Khó có được học muội gia nhập câu lạc bộ, muốn tỷ thí một chút hay không?"Anh cầm hai thanh kiếm, quăng một cái cho Uyển Lôi bắt được kiếm, mày nhướn lên, cũng không cự tuyệt, tùy tay vung lên vài cái, sau đó lui về sau vài bước, đem kiếm giơ lên trước người đứng giữa, cánh môi nhếch lên. “Học trưởng, thỉnh chỉ giáo."“Lẫn nhau." Nghiêm Quân Dịch vừa cười vừa đến gần cô, xuất kỳ bất ý bất thình lình, làm người ta không kịp đối phó đâm ra một kiếm về phía một tiếng, hai kiếm giao nhau, Mạnh Uyển Lôi xinh đẹp ngăn trở công kích, lập tức phản kích, công kích của cô nhẹ nhàng mà lợi hại, áp dụng công pháp rất nhanh. Nghiêm Quân Dịch kinh ngạc nhíu mày, kiếm nghệ của cô thật tốt, khó trách Tiểu Kỉ thất bại, nếu anh có một tia khinh thường, chỉ sợ cũng sẽ bại nghĩ, lưỡi kiếm đột nhiên đến gần mặt anh, anh nhanh chóng nghiêng một bên, mặt nguy cơ thiếu chút nữa bị rạch, người con gái này!Anh nheo mắt, bắt giữ được đắc ý hiện lên trong mắt cô. Tốt lắm, muốn đùa sao?Anh giơ lên bạc môi, thừa dịp khi tới gần cô, ở vành tai cô nhẹ giọng nói “Học muội, cảm giác khi hôn cô thật kém!"Cái gì? Mạnh Uyển Lôi ngẩn người một chút, mà anh thừa dịp này quét về phía kiếm của cô, mũi kiếm cố ý cũng hướng vào khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn nhiên, chỉ dọa cô Uyển Lôi trong lòng cả kinh, vội vàng tránh ra, nhưng thân ảnh anh lại rất nhanh gần sát, lấy tiếng nói chỉ có hai người nghe được “Nhưng nhìn cô đêm đó còn say mê, nếu tôi không cắn nát môi của cô, cô vẫn chưa định thần lại đi?"Nói bậy! Mạnh Uyển Lôi buồn bực, kiếm thế bắt đầu biến loạn.“A! Đáng tiếc tôi đối với tiểu muội muội không có hứng thú, hơn nữa cô vẫn là con gái tên họ Mạnh kia, cho nên cho dù cô thích tôi, tôi cũng không có khả năng nhận cô."“Ai thèm……" Cô tức giận đáp lời, phát hiện tiếng nói của mình quá lớn, vội vàng im bặt, nhưng công kích lại càng mãnh liệt mà không có trật tự. Này hỗn trướng! Anh ta cố ý muốn làm cô loạn!Cô họ Mạnh thì đã sao? Ai thích anh ta? Mạnh Uyển Lôi buồn bực, nhất thời mất bình tĩnh.“Thương!" Kiếm trên tay bị đánh văng lên trời, mũi kiếm lợi hại chỉ vào cổ của cô, mà chủ nhân thanh kiếm vẫn tươi cười tuấn mỹ mê hoặc người ta, ung dung nhìn trừng anh, nắm chặt chuôi kiếm. “Ti bỉ!"“Cám ơn." Nghiêm Quân Dịch bị mắng không đến nơi đến chốn, giơ lên nụ cười mê người, giống thân sĩ khuynh thân hành lễ với cô. “Học muội, đa tạ, hy vọng trận này có thể làm cho cô bởi vì thắng Tiểu Kỉ mà tự cao tự đại hiểu được chút đạo lý khiêm tốn."“Anh……" Mạnh Uyển Lôi giận trừng mắt nhìn anh, nhưng cũng biết chính mình không thể mất mặt, thở sâu, cô tự nhiên tươi cười tao nhã, thanh âm vững vàng mà ngọt. “Cám ơn học trưởng chỉ giáo."“Không khách khí." Thấy lửa giận trong mắt cô, Nghiêm Quân Dịch cảm thấy tâm tình thật tươi cười trên mặt anh ta, làm cho Mạnh Uyển Lôi tâm tình càng ác giận! Xú nam nhân ti bỉ này! Tác giả Nguyên Viện Convert ss meoconlunar TTV Thể loại hiện đại, ngược, 18+,HE Tình trạng 10 chương hoàn Edit Sabj và Hướng Dương Xanh tỷ Truyện sẽ post ở cả hai nhà Văn án Vì ghen tức mà cô làm ra một hành động ngu xuẩn khiến cho anh bắt gặp. Từ đó, trong mắt anh cô là người ngoan độc và xấu xa nhất. Nhưng từ lúc ấy, trong mắt cô anh chính là người cô thầm ngưỡng mộ nhất. Cho đến một ngày, anh vì mất người thân mà suy sụp..cô đã đến bên anh…là tình nhân của anh. Dùng nhiều thủ đoạn, kế hoạch ngay cả che dấu tâm tư của chính mình cô cũng chỉ mong mỗi một điều là được ở cạnh anh. Khi cô mang thai, anh lại đưa một người phụ nữ khác về nhà phá vỡ tất cả những hy vọng nhỏ nhất của cô. Kết cục, cô chỉ là một nhân tình trong bóng tối không có ánh sáng cũng không có được tình yêu? Tiết tử Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Vĩ thanh Gợi ý pass Toàn văn hoàn Qủa thật ta không có thời gian ngồi share pass hết cho mọi người nên ta quyết định public pass luôn, vì dù gì nó cũng đã bị mang đi rồi. Chỉ hi vọng ai đó có ý định mang đi thì hãy nhắn với ta một câu, hoặc chí ít hãy ghi rõ nguồn và người edit. Cảm ơn. À mà ta cũng muốn mở pass nhưng mà chương có pass nằm ở nhà HDX tỷ mà ta ko có quyền hạn sửa bài bên đó nên không mở được *khóc* Pass chương 5,6 saumuoihaimuoiba Pass chương 8 sayyouloveme

am muu cua co ay